Tình Yêu Mở Rộng Đôi Tay

Dưới ánh sáng dịu nhẹ từ hang đá nhỏ, hình ảnh Chúa Giêsu Hài Đồng nằm trong máng cỏ nghèo hèn luôn chạm đến tận sâu thẳm trái tim mỗi người khi đến viếng. Đó không chỉ là một khung cảnh đẹp của truyền thống, mà là một mạc khải lớn lao về tình yêu Thiên Chúa: tình yêu tự hạ, khiêm nhường, trao ban trọn vẹn – Tình yêu mở rộng đôi tay…

Con Thiên Chúa quyền năng đã không chọn sinh ra trong cung điện nguy nga, cũng không xuất hiện giữa vinh quang trần thế. Người đã đến với nhân loại trong thân phận một trẻ thơ bé nhỏ, yếu ớt, cần được bồng bế và chăm sóc. Máng cỏ – nơi dành cho súc vật – trở thành chiếc nôi đầu đời của Đấng Cứu Thế. Chính sự nghèo khó ấy đã nói lên cách mạnh mẽ rằng Thiên Chúa không ngại bước xuống tận cùng kiếp người để ở với con người, nhất là những ai bé mọn, những người bị bỏ quên và không có chỗ đứng trong xã hội.

Trong các bức họa và hang đá Giáng Sinh, Chúa Hài Đồng thường được diễn tả với đôi tay mở rộng. Đó là cử chỉ thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa: Chúa đến để đón nhận mọi người, không phân biệt ai, không đòi hỏi điều kiện. Đôi tay nhỏ bé ấy như lời mời gọi dịu dàng: “Hãy đến với Ta.” Dù là mục đồng nghèo hèn, hay các nhà đạo sĩ từ phương xa, dù là người tội lỗi hay yếu đuối, tất cả đều có chỗ trong vòng tay yêu thương của Hài Nhi Giêsu. Tình yêu của Người không làm con người sợ hãi, nhưng thắp lên trong tâm hồn sự bình an và niềm hy vọng.

Thế nhưng, máng cỏ không phải là điểm kết thúc của hành trình tự hạ ấy. Đôi tay mở rộng nơi máng cỏ năm xưa sẽ còn mở rộng hơn nữa trên đồi Can-vê. Từ hang đá Bê-lem đến Can-vê, cuộc đời Chúa Giêsu là một dòng chảy liên tục của tình yêu hiến dâng. Nếu ở máng cỏ, Người trao ban chính mình trong sự bé nhỏ và thinh lặng, thì trên Thánh Giá, Người trao ban chính mình trong đau đớn và tột cùng của hy sinh. Hình ảnh Chúa giang tay trên Thánh Giá là tột đỉnh của tình yêu cứu độ. Đôi tay ấy không còn là đôi tay trẻ thơ, mà là đôi tay bị đóng đinh, rướm máu. Tuy vậy, đó vẫn là đôi tay mở ra để ôm trọn toàn thể nhân loại. Trên Thánh Giá, Chúa Giêsu không chỉ đón nhận những ai yêu mến Người, mà còn mang lấy tội lỗi, đau khổ và yếu đuối của cả những kẻ chống đối và chối từ Người. Tình yêu ấy vượt qua mọi giới hạn của công bằng loài người, để trở thành lòng xót thương vô điều kiện.

Khi chiêm ngắm máng cỏ và Thánh Giá cùng lúc, chúng ta có thể nhận ra một sự thống nhất sâu xa: Thiên Chúa là tình yêu, và tình yêu ấy luôn mang dáng vẻ của sự tự hạ. Chúa hạ mình để con người được nâng lên; Chúa trở nên nghèo khó để con người được giàu có trong ân sủng; Chúa chấp nhận bị đóng đinh để con người được tự do và sự sống đời đời. Cảm nghiệm tình yêu của Chúa Giêsu Hài Đồng không chỉ dừng lại ở xúc cảm ấm áp của mùa Giáng Sinh, nhưng mời gọi mỗi người bước vào một hành trình biến đổi. Khi nhìn vào máng cỏ, chúng ta học được sự khiêm nhường và tin tưởng. Khi nhìn lên Thánh Giá, ta học được sự hy sinh và tha thứ. Và khi để cho tình yêu ấy chạm đến đời mình, ta được mời gọi mở rộng đôi tay như Chúa: đón nhận người khác, yêu thương không điều kiện, và dám cho đi ngay cả khi phải chịu thiệt thòi.

Từ máng cỏ đến Thánh Giá, Chúa Giêsu đã viết nên câu chuyện tình yêu vĩ đại nhất dành cho nhân loại. Đó là tình yêu không ngừng mời gọi mỗi người đến gần, ở lại và được biến đổi trong ánh sáng của lòng thương xót vô biên. Và đôi tay ấy vẫn không ngừng rộng mở để chờ đón tất cả mọi người chạy đến với Chúa là Đấng vẫn luôn chờ đón chúng ta- Đôi tay mở rộng tình yêu!

_Anawim_