Có một thứ hạnh phúc không cần phải cất tiếng gọi tên, nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt và nụ cười là đủ để cảm nhận. Đó là hạnh phúc của những con người đã học được cách đón nhận những gì Thiên Chúa trao ban cho mình, dù cuộc đời họ mang nhiều khác biệt so với chuẩn mực quen thuộc của xã hội.

Giữa thời đại hôm nay dù có văn minh, nhưng cuộc sống vẫn còn nhiều điều cần chúng ta thấu hiểu, người ta thường dễ gắn giá trị con người với sự lành lặn, thành công hay hoàn hảo. Nhưng có những phận người sinh ra đã mang trên mình khiếm khuyết thể lý, bệnh tật, giới hạn trí tuệ hay những bất toàn…. Họ từng đứng rất gần nỗi tủi thân, từng đối diện với ánh nhìn thương hại hoặc vô tình bị đẩy ra bên lề. Thế nhưng, điều làm nên vẻ đẹp nơi họ không phải là việc họ “giống” người khác, mà là việc họ dám sống trọn vẹn với con người thật của mình.
Tình yêu của Thiên Chúa không chọn lựa theo tiêu chí của con người. Trước mặt Ngài, không ai là thừa thãi, không hoàn cảnh nào là sai chỗ. Người khuyết tật vẫn được yêu như người lành lặn. Người mù vẫn được nhìn bằng ánh sáng của niềm tin. Người mang bệnh bẩm sinh….. vẫn được ôm trọn trong vòng tay quan phòng của Chúa. Và cả những người được xem là “bình thường” cũng chỉ thực sự hạnh phúc khi nhận ra mọi điều mình có đều là hồng ân.

Hạnh phúc của họ không đến từ việc đời sống dễ dàng hơn, mà từ sự bình an nội tâm khi biết nói lời tạ ơn. Tạ ơn vì còn được sống. Tạ ơn vì còn có người ở bên. Tạ ơn vì dù khác biệt, họ vẫn được thuộc về. Khi con người biết đón nhận, thì những giới hạn không còn là bức tường, mà trở thành con đường dẫn đến tự do nội tâm.

Nhìn vào những con người ấy, chúng ta chợt hiểu: Hạnh phúc không nằm ở việc có đủ mọi thứ, mà ở việc nhận ra mình đang được yêu ngay trong chính con người mình là. Sự khác biệt không làm họ kém giá trị, trái lại chính sự khác biệt ấy lại phản chiếu một khía cạnh rất đẹp của tình yêu Thiên Chúa đã dành cho họ.
Có lẽ, điều họ trao cho chúng ta không phải là một bài học lớn lao, mà là một lời nhắc rất nhẹ: Họ chỉ lặng lẽ nhắc chúng ta bằng chính cuộc đời mình rằng: Khi con người biết đón nhận ân ban của Chúa với lòng đơn sơ, thì ngay cả một cuộc đời không tròn cũng có thể trở nên hạnh phúc. Và chính trong những phận người tưởng như yếu đuối ấy, ta lại nhận ra một sức mạnh bền bỉ, sức mạnh của niềm tin, của sự biết đủ, và của một tâm tình sống trọn vẹn trong tâm tình tạ ơn.
Nữ tu Maria Thanh Xuân
Hội dòng Mến Thánh Giá Huế
