(1 Sm 1:9-20; Mc 1:21-28)
Nỗi lòng của người tín thác vào Chúa sẽ được Chúa đoái thương nhìn đến. Đó là điều chúng ta nghe trong bài đọc 1 hôm nay. Như chúng ta đã nghe trong ngày hôm qua về nỗi khổ nhục của bà Anna. Bà đã đem nỗi khổ nhục đó đến với Đức Chúa: “Tâm hồn cay đắng, bà cầu nguyện với Đức Chúa và khóc nức nở. Bà khấn hứa rằng: ‘Lạy Đức Chúa các đạo binh, nếu Ngài đoái nhìn đến nỗi khổ cực của nữ tỳ Ngài đây, nếu Ngài nhớ đến con và không quên nữ tỳ Ngài, nếu Ngài cho nữ tỳ Ngài một mụn con trai, thì con sẽ dâng nó cho Đức Chúa mọi ngày đời nó, và dao cạo sẽ không đụng tới đầu nó’” (1 Sam 1:10-11). Trong những lời này, bà Anna đã dạy cho chúng ta một điều quan trọng trong cuộc sống, đó là mọi sự đến từ Thiên Chúa và chúng ta sẽ dâng lại cho Ngài. Chính lời cầu nguyện khẩn thiết của bà đã được Thiên Chúa đoái thương nhìn đến. Ngài đã nhớ đến bà và “ngày qua tháng lại, bà Anna thụ thai, sinh con trai và đặt tên cho nó là Samuen (nghĩa là Đức Chúa nhậm lời), vì bà nói: ‘Tôi đã xin Đức Chúa, và Người ban nó cho tôi’” (1 Sam 1:20). Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta cũng có cảm nghiệm như Thiên Chúa đã quên hoặc bỏ rơi chúng ta. Chúng ta cầu nguyện hoài mà chẳng thấy Ngài đoái thương nhìn đến. Và rồi chúng ta từ từ lãng quên Thiên Chúa. Không còn đến với Ngài với những lời cầu xin khẩn thiết như lúc đầu. Chúng ta bắt đầu nghi ngờ về tình thương của Ngài. Thiên Chúa không bao giờ quên chúng ta. Ngài lắng nghe lời chúng ta mỗi lần chúng ta đến với Ngài, nhưng Ngài sẽ ban cho chúng ta những gì chúng ta xin theo cách thức và trong thời gian của Ngài. Liệu chúng ta có kiên nhẫn và trung thành đủ trong tình yêu, đức tin và hy vọng để bám chặt Ngài hay không?
Bài Tin Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta việc Chúa Giêsu giảng dạy và chữa lành trong hội đường ở Caphácnaum ngày sabát. Như chúng ta biết, trong ngày sabát, người Do Thái đến hội đường để cầu nguyện, để đọc Kinh Thánh và để giảng dạy hoặc nghe giảng dạy. Tất cả những ai có đủ sự hiểu biết có thể được mời để giảng dạy mà không cần phải được ‘truyền chức’ để trở thành một rabbi. Trong ngày sabát hôm đó, Chúa Giêsu được mời để giảng dạy và “thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền, chứ không như các kinh sư” (Mc 1:22). Như chúng ta biết, trong các Tin Mừng, các kinh sư được trình bày như những người giải thích và dạy luật trong Cựu Ước. Họ không đơn giản là những người thư ký hay ghi chép. Cách thức giảng dạy của họ là nại đến quyền Kinh Thánh và lời cũng như hành động của các thầy dạy nỗi tiếng trong Do Thái. Điều này khác với Chúa Giêsu. Ngài không nại đến Kinh Thánh. Cách thức của Ngài rất trực tiếp và tự tin trong chính uy quyền của mình. Nói cách đơn giản hơn, điều làm cho mọi người sửng sốt và lời dạy của Chúa Giêsu có uy quyền, khác với các kinh sư đến từ sự kiện là Ngài không chỉ giảng dạy bằng lời, nhưng còn bằng hành động như là Đấng ban luật. Chi tiết này nhắc nhở chúng ta rằng: Một lời giảng dạy có uy quyền là lời giảng dạy vừa bằng lời nói, vừa bằng gương sáng!
Sau khi giảng dạy ‘bằng lời’ như Đấng có uy quyền, Chúa Giêsu dùng ‘hành động’ để ‘củng cố’ lời giảng dạy của mình bằng việc chữa lành một người bị thần ô uế nhập. Đây không phải là vấn đề của sự ô uế mang tính nghi lễ, nhưng là một sự xâm nhập của quyền lực sự dữ. Nói cách khác, hành động của người bị thần ô uế nhập là do thế lực từ bên ngoài dưới sự ảnh hưởng của Satan (x. 1:12-13). Vì vậy, việc Chúa Giêsu chữa lành người bị thần ô uế nhập ám chỉ sự vinh thắng của Chúa Giêsu trong cuộc chiến chống lại Satan. Chính trong cuộc chiến này mà chúng ta hiểu được lời người bị thần ô uế nhập hay đúng hơn là Satan nói trong người bị nhập: “Ông Giêsu Nadarét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!” (Mc 1:24). Satan không muốn Chúa Giêsu dính dáng gì đến công việc của nó vì nó biết Chúa Giêsu là Đấng Thánh của Thiên Chúa, Đấng sẽ đến để tiêu diệt nó. Việc Triều Đại Chúa Giêsu đến mang lại sự cùng tận của quyền lực ma quỷ. Ma quỷ đã nhận ra căn tính và sự hiện diện đầy ý nghĩa của Ngài cho Nước Thiên Chúa đến. Nói cách cụ thể hơn, nơi nào có sự hiện diện của Chúa Giêsu, ở đó quyền lực của ma quỷ bị phá tan. Người nào có Chúa Giêsu hiện diện trong cuộc đời mình, thì người đó luôn sống trong tình yêu của Thiên Chúa và không sống dưới sự thống trị của tội lỗi.
Điểm cuối cùng đáng làm chúng ta suy gẫm là việc Chúa Giêsu dùng lời để chữa người bị thần ô uế nhập: “‘Câm đi, hãy xuất khỏi người này!’ Thần ô uế lay mạnh người ấy, thét lên một tiếng, và xuất khỏi anh ta.” (Mc 1:25-26). Chi tiết này đưa chúng ta trở lại với lời giảng có uy quyền của Chúa Giêsu mà người ta thán phục ở trên. Chính ‘lời đầy uy quyền có sức chữa lành’ này cũng mang lại một phản ứng ở người xem: “Mọi người đều sững sờ đến nỗi họ bàn tán với nhau: ‘Thế nghĩa là gì? Lời giảng dạy thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!’” (Mc 1:27). Điều này mời gọi chúng ta xem xét lại lời ăn tiếng nói của mình. Chúng ta thường dùng lời nói của mình mỗi ngày. Nhưng lời nói của chúng ta có ‘uy quyền’ mang niềm vui, sự an ủi đến cho người nghe hay không? Hay lời nói chúng ta chỉ mang lại sự tổn thương và nỗi buồn cho người khác?
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
