
(1 Sm 8:4-7.10-22a; Mc 2:1-12)
Bài đọc 1 hôm nay trình bày cho chúng ta về khởi đầu của một trang sử mới mà dân Israel viết lên, đó là trang sử của một thời đại mà họ gạt bỏ Đức Chúa, không chịu Ngài làm vua của họ và đi chọn cho mình một con người để cai trị họ. Dù dân Israel đi sai, nhưng Đức Chúa vẫn “chiều theo” ước muốn của họ: “Ngươi cứ nghe theo tiếng của dân trong mọi điều chúng nói với ngươi, vì không phải chúng gạt bỏ ngươi, mà là chúng gạt bỏ Ta, không chịu để Ta làm vua của chúng” (1 Sam 8:9). Điều đáng làm chúng ta suy gẫm trong bài đọc 1 hôm nay là lời dân chúng nói với Samuen: “Không! Phải có một vua cai trị chúng tôi! Cả chúng tôi cũng sẽ giống như mọi dân tộc. Vua chúng tôi sẽ xét xử chúng tôi, sẽ dẫn đầu chúng tôi và sẽ lãnh đạo các cuộc chiến của chúng tôi” (1 Sam 8:20-21). Trong những lời này, họ đã từ chối làm dân riêng của Đức Chúa mà ‘muốn trở nên như những dân tộc khác.’ Chi tiết này khuyến cáo chúng ta về thái độ của mình trong cuộc sống. Nhiều lần, chúng ta cũng muốn ‘như những người khác’ để từ chối ơn gọi cao quý của mình, đó là thuộc trọn về Thiên Chúa qua bí tích rửa tội [và qua việc thánh hiến tu trì]. Hãy để Chúa là vua của cuộc đời mình!
Hôm qua, Thánh Máccô tường thuật về phép lạ chữa người phong cùi, hôm nay chúng ta lại chứng kiến một phép lạ khác, đó chính là chữa người bại liệt. Phong cùi là bệnh ngăn cách chúng ta đến với Chúa và với nhau. Như vậy, một cách nào đó nó gần giống với căn bệnh bại liệt. Chỉ khác ở chỗ là: Có thể đi đến mà không thể đến, và không thể đi đến nên không thể đến. Điểm khác biệt thứ hai đó là người mắc bệnh phong cùi không thể đến với ai và không ai có thể đến với mình, còn bệnh bại liệt thì mình không thể đến với người khác, nhưng người khác có thể đến với mình. Nhìn từ khía cạnh này thì hai căn bệnh này có liên quan chặt chẽ với nhau.
Chi tiết đầu tiên chúng ta cần để ý trong Tin Mừng hôm nay là: “Người ở nhà, dân chúng tụ tập lại” (Mc 2:1-2). Chi tiết này dường như không mấy người để ý, nhưng nó rất quan trọng. Nếu chúng ta đặt chi tiết này trong bối cảnh của những gì theo sau, Chúa Giêsu gọi Lêvi và ăn uống “trong nhà của Lêvi” (Lc 2:15). Chúng ta thường tìm Chúa ở bên ngoài, nhưng quên mất Chúa đang ở “trong nhà.” Chúa Giêsu dạy chúng ta khi cầu nguyện, hãy vào trong phòng, đóng kín cửa lại (x. Mt 6:6). Điều này có nghĩa là, chúng ta chỉ có thể gặp Chúa trong con tim của mình, trong “khả năng yêu thương,” vì chính khả năng yêu thương này làm cho chúng ta giống Thiên Chúa, Đấng là tinh yêu (x. 1Ga 4:8).
Chi tiết thứ hai là lời của Chúa Giêsu: “Này con, tội con được tha rồi” (Mc 2:5). Chính điều này đã làm cho các luật sĩ cảm thấy khó chịu. Họ khó chịu vì những lời của Chúa Giêsu khó nghe. Đối với họ, chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Họ không chấp nhận một Thiên Chúa-Con Người cũng có quyền tha tội. Chúng ta cũng thế, khi một người nói khác với chúng ta, chúng ta cảm thấy khó chịu. Trong khi chúng ta khác nhau có thể chỉ vì chúng ta nhìn từ những khía cạnh khác nhau, thể lý hay thiêng liêng. Vì vậy, chúng ta có thể đến với nhau cách thể lý, nhưng con tim lại xa nhau. Chúa Giêsu muốn nói đến căn bệnh bại liệt của con tim. Chữa bệnh thể lý dễ hơn là chữa bệnh tâm hồn. Có nhiều khi trong cuộc sống, trận chiến ở ngoài đã kết thúc từ lâu, nhưng trận chiến trong tâm hồn lại kéo dài cho đến khi xuống mồ.
Chi tiết cuối cùng là: Thấy người bại liệt được chữa lành, mọi người sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa (x. Mc 2:12). Chính điều này nói lên “vẻ đẹp” của Chúa Giêsu trong khi thi hành thánh ý của Chúa Cha. Ngài không để cho ngay cả cái bóng của mình che khuất đi hình ảnh của Chúa Cha trong tất cả những gì Ngài làm. Mục đích chính của Ngài trong mọi việc là mạc khải cho chúng ta biết về tình yêu của Chúa Cha.
Lm Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
