
(1 Sm 18:6-9; 19:1-7; Mc 3:7-12)
Ghen tị luôn là vũ khí giết người không để lại dấu vết! Khi ghen tị, chúng ta tìm cách loại trừ anh chị em ra khỏi con tim mình. Nhưng tình bạn chân thành sẽ cứu vãn mọi rạn nứt vì ghen tỵ. Chúng ta nhận ra điều này trong bài đọc 1 hôm nay. Saun đã ghen tị khi nghe người khác khen Đavít giỏi hơn mình: “Ngày ấy, khi ông Đavít hạ được tên Philitinh trở về, thì phụ nữ từ hết mọi thành của Israel kéo ra, ca hát múa nhảy, đón vua Saun, với trống con, với tiếng reo mừng và tiếng não bạt. Phụ nữ vui đùa ca hát rằng: ‘Vua Saun hạ được hàng ngàn, ông Đavít hàng vạn.’ Vua Saun giận lắm, và bực mình vì lời ấy. Vua nói: ‘Người ta cho Đavít hàng vạn, còn ta thì họ cho hàng ngàn. Nó chỉ còn thiếu ngôi vua nữa thôi!’ Từ ngày đó về sau, vua Saun nhìn Đavít với con mắt ghen tị” (1 Sm 18:6-9). Điều này vẫn thường xảy ra cho mỗi người chúng ta khi thấy người khác được khen “tốt hơn” hoặc “giỏi hơn” mình, nhất là khi những người đó là những người dưới quyền của chúng ta. Chính sự ghen tị đã làm cho vua Saun nảy ra ý định giết Đavít. Nhưng tình bạn giữa Giônathan và Đavít đã cứu Đavít khỏi âm mưu của vua Saun. Chính Giônathan cũng đã thuyết phục vua Saun để không giết Đavít: “Ông Giônathan gặp vua Saun, cha mình, và nói tốt cho ông Đavít. Ông nói với vua: ‘Xin đức vua đừng phạm tội hại tôi tớ ngài là Đavít, vì anh ấy đã không phạm tội hại ngài, và các hành động của anh là điều rất lợi cho ngài. Anh đã liều mạng hạ tên Philitinh, và Đức Chúa đã thắng lớn để bảo vệ toàn thể Israel. Ngài đã thấy và đã vui mừng. Vậy sao ngài lại phạm tội đổ máu vô tội, mà vô cớ giết Đavít?’ Vua Saun nghe theo lời ông Giônathan, vua thề rằng: ‘Có Đức Chúa hằng sống, ta thề: nó sẽ không bị giết’” (1 Sm 19:4-6). Đây là một tình bạn chân thật, một tình bạn mà luôn tìm làm điều tốt cho người khác. Tình bạn giữa Đavít và Giônathan làm chúng ta xem lại những tình bạn mình có. Những tình bạn đó có làm chúng ta lớn lên trong đời sống yêu thương và tha thứ không?
Bài Tin Mừng hôm nay là bản tóm tắt mang tính chuyển tiếp của Thánh Máccô. Một cách cụ thể, Thánh Máccô sử dụng đoạn Tin Mừng hôm nay để chuyển từ đề tài chữa bệnh và tranh luận với các biệt phái sang đề tài dùng dụ ngôn và trừ quỷ để giảng dạy các môn đệ và dân chúng. Trong bản tóm tắt này, chúng ta thấy thái độ đón nhận Chúa Giêsu của dân chúng hoàn toàn trái ngược với thái độ từ chối và tìm cách loại bỏ của các biệt phái và kinh sư. Đối với dân chúng, Chúa Giêsu được đón nhận như một “thầy thuốc” – Đấng chữa lành tất cả những ai đến với Ngài. Trong bản tóm tắt này chúng ta có thể nhận ra ba điểm quan trọng mà Thánh Máccô muốn nói đến: (1) Chúa Giêsu có một năng lực hấp dẫn đặc biệt đến nỗi nhiều người từ nhiều miền khác nhau đến với Ngài (Mc 3:7-8); (2) Ngài dặn các môn đệ dành sẵn một chiếc thuyền nhỏ để Ngài không bị chen lấn bởi những bệnh nhân đổ xô đến để sờ vào Ngài (Mc 3:9-10); (3) Chúa Giêsu ra lệnh cho các thần ô uế không được tiết lộ chân tính của người (Mc 3:11-12). Từ ba điểm này, chúng ta rút ra được ba bài học sau:
(1) Chúa Giêsu có một sức hấp dẫn đặc biệt: “Từ miền Galilê, người ta lũ lượt đi theo Người. Và từ miền Giu-đê, từ Giêrusalem, từ xứ Iđumê, từ vùng bên kia sông Giođan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xiđôn, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm” (Mc 3:7-8). Người ta đến với Chúa Giêsu từ mọi ngã [chỉ có Samaria không được đề cập ở đây; còn vùng thập tỉnh sẽ được giữ lại đến chương 5]. Sự khác biệt ở đây là: Chúa Giêsu đến với các môn đệ, còn dân Chúa đến với Chúa Giêsu. Chúng ta thấy, Chúa Giêsu trở thành trung tâm của sự hấp dẫn. Sự hấp dẫn của Chúa Giêsu không đến từ những gì người nói, nhưng từ những gì người đã làm. Hành động “nói” lớn hơn lời nói. Hãy để cho lời nói dạy và hành động làm chứng!
(2) Chúa Giêsu dặn “các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn.” Ngài muốn có một chỗ riêng với các môn đệ, trong lòng từng môn đệ. Ngài muốn một chỗ nhỏ nơi mà Ngài có thể một mình với các môn đệ mà không bị ai quấy rầy, chen lấn. Chúng ta có dành một chỗ như thế cho Ngài trong con tim, trong công việc, trong thời khoá biểu hằng ngày của chúng ta không?
(3) Chúa Giêsu ra lệnh cho các thần ô uế không được tiết lộ chân tính của Người. Điều này, như chúng ta đã biết, là “bí mật của Đấng Messia.” Tuy nhiên, thái độ không “phô trương” của Chúa Giêsu là bài học cho chúng ta. Quyền năng của Ngài trên các thần ô uế nói đến chiến thắng của Ngài trên sự dữ. Nhưng Ngài không vì chiến thắng này mà trở nên tự mãn. Ngài biết rằng sự dữ chỉ có thể chiến thắng bằng tình yêu tự hiến trên thập giá chứ không phải bằng việc chữa lành thể lý. Chiến thắng lớn nhất trong đời của chúng ta là: Làm điều tốt cho người những người làm chúng ta tổn thương – đây là “bí mật của Đấng Messia.”
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
