
(1 V 2:1-4.10-12; Mc 6:7-13)
Người ta thường nói lời trăn trối của một người sắp ra đi về cõi thiên thu luôn là những lời vàng ngọc hay là những tâm tình sâu đậm của con tim. Trong bài đọc 1, chúng ta nghe những lời tâm tình cuối cùng của một người cha (vua Đavít) dành cho một người con (Salômôn), người sẽ kế vị mình: “Cha sắp bước vào đoạn đường mà mọi người trên đời phải đi qua; con hãy can đảm lên, và sống cho xứng bậc nam nhi. Hãy tuân giữ các huấn lệnh của Đức Chúa, Thiên Chúa của con, mà đi theo đường lối của Người, là giữ các giới răn, mệnh lệnh, luật pháp, và chỉ thị của Người, như đã ghi trong Luật Môsê. Như thế con sẽ thành công trong mọi việc con làm và trong mọi hướng con đi, và Đức Chúa sẽ thực hiện lời Người đã phán với cha rằng: ‘Nếu con cái ngươi sống cho phải đạo, là hết lòng hết dạ bước đi trung thực trước nhan Ta, thì ngươi sẽ không bao giờ thiếu người ngự trên ngai Israel’” (1 V 2:2-4). Điều đáng lưu ý trong những lời trên là việc vua Đavít chỉ ra cho Salômôn chìa khoá để thành công trong mọi việc là “tuân giữ các giới răn, mệnh lệnh, luật pháp và chỉ thị của Thiên Chúa.” Sống trong xã hội, Giáo Hội, gia đình hoặc dòng tu, chúng ta cũng có luật hướng dẫn. Nhưng nhiều khi, chúng ta có thái độ rất tiêu cực đối với luật. Chúng ta xem luật như là điều giới hạn tự do của mình chứ không phải giúp mình sử dụng tự do cách đúng hơn. Trong tương quan với Chúa, chúng ta cần bước đi trong đường lối mệnh lệnh của Ngài nếu chúng ta muốn thành công trong mọi tương quan khác với anh chị em mình.
Bài Tin Mừng hôm nay bắt đầu phần mới trong Tin Mừng Thánh Maccô, đó là phần nói về Chúa Giêsu bị hiểu lầm bởi các môn đệ ở Galilê và những nơi khác (Mc 6:6b-8:21). Phần này bắt đầu với sứ mệnh của các môn đệ (Mc 6:6b-13) và cái chết của Gioan Tẩy Giả (Mc 6:14-29). Trình thuật Tin Mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta sứ mệnh của các môn đệ. Chúng ta cùng nhau suy gẫm dựa trên những điểm sau:
Công việc của Chúa Giêsu liên quan đến sứ mệnh của các môn đệ: Công việc của Chúa Giêsu được vén mở qua hai bước: (1) Chúa Giêsu “gọi” các môn đệ [đến với Ngài], sai họ đi từng hai người một, ban cho các ông quyền năng [của mình] trên các thần ô uế (x. Mc 6b-7). Bước này chỉ cho thấy người môn đệ hoàn toàn lệ thuộc vào Chúa Giêsu trong những gì mình là và những gì mình có. Nói cách cụ thể hơn, trước khi được sai đi, họ phải được gọi để “ở” với Ngài, được Ngài ban cho quyền năng của Ngài. Những gì người môn đệ có là của Chúa Giêsu. Vì vậy, họ không có gì để tự hào. Họ phải hoàn toàn lệ thuộc vào Chúa Giêsu và tuân theo các chỉ thị của Ngài. Đây chính là điều Chúa Giêsu chỉ thị các môn đệ: “Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo. Người bảo các ông: ‘Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi. Còn nơi nào người ta không đón tiếp và không nghe anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi đất dưới chân để tỏ ý cảnh cáo họ’” (Mc 6:8-11). Những lời chỉ thị này liên quan đến những gì các ông cần cho hành trình của mình. Họ chỉ cần “cây gậy,” còn những thứ khác không cần thiết cho hành trình. Như chúng ta biết, trong văn hoá và bối cảnh Kinh Thánh, “cây gậy” thường biểu tượng cho quyền lực thống trị và cũng là biểu tượng của người mục tử. Nhìn từ khía cạnh này, điều Chúa Giêsu muốn các môn đệ mang theo cho hành trình của mình là tâm tình, thái độ và con tim của người mục tử. Chỉ có những người có con tim mục tử như Chúa Giêsu mới có thể sống đời sống hoàn toàn siêu thoát khỏi những lo lắng trần thế trên con đường rao giảng. Bên cạnh đó, Chúa Giêsu còn chỉ cho các môn đệ biết thái độ họ cần phải có khi đối diện với những nơi đón tiếp và những nơi không đón tiếp Ngài. Những nơi đón tiếp, họ phải đón nhận những gì người ta có thể mang lại cho họ [ở lại nhà đó cho đến lúc ra đi] chứ không tìm kiếm tiện nghi. Còn những ai không đón tiếp, thì họ phải trở nên dấu chỉ của sự cảnh báo và sám hối. Tóm lại, dù được đón tiếp hay không đón tiếp, người môn đệ vẫn trung thành với sứ mệnh của mình, đó là kêu gọi mọi người ăn năn sám hối và chữa lành những ai đau ốm bệnh tật (x. Mc 6:12-13).
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
