Ở mái ấm Nguyệt Biều, có một thế giới rất riêng – thế giới của những người có hơn một nhiễm sắc thể số 21. Y học gọi là hội chứng Down. Đó là thế giới của những nụ cười hồn nhiên, của niềm vui đến từ những điều rất nhỏ, và của những con người dù đã lớn tuổi vẫn giữ được nét ngây thơ như trẻ thơ. Giữa thế giới ấy, có một cậu bé nhỏ tuổi nhưng rất quen thuộc với mọi người. Cậu bé Mây.
Chắc hẳn các chị, những ai từng đến và ở mái ấm Nguyệt Biều đều biết Mây. Em là một cậu bé mang hội chứng Down và bệnh tim bẩm sinh, đến với mái ấm từ khi còn rất nhỏ, sau khi được các y bác sĩ và những tấm lòng nhân ái chăm sóc, rồi được trao gửi về đây để tiếp tục hành trình sống của mình. Qua thời gian, Mây trở thành một phần gần gũi trong đời sống hằng ngày của mái ấm. Cậu bé được các bà, các chị rửa tội và đặt cho cái tên dễ mến là Phêrô Lâm Bích Thiên Khánh.
Hiện tại, Mây đã tròn ba tuổi. Em không còn là cậu bé bé xíu, mong manh của những ngày đầu. Mây bây giờ nghịch ngợm, lanh lợi, thân hình chắc nịch và khỏe khoắn. Em chạy nhanh như sóc, leo trèo khắp nhà, khắp sân, khiến các chị nhiều lúc vừa nhìn vừa cười, vừa lo vừa thương. Mây có thể lẫy, có thể bướng theo kiểu rất trẻ con, nhưng cũng mau nguôi ngoai; chỉ cần một tiếng gọi quen thuộc hay một cái ôm thật chặt là em lại nở nụ cười rất tươi.
Mây đến với cuộc đời theo một cách rất đặc biệt. Cơ thể dư một nhiễm sắc thể số 21 làm cho em phát triển chậm hơn về vận động, ngôn ngữ và khả năng học tập. Việc nói, ghi nhớ hay tự lập trong sinh hoạt hằng ngày cần nhiều thời gian, sự kiên nhẫn và một sự đồng hành bền bỉ. Tuy vậy, nơi em lại toát lên một vẻ đẹp rất riêng. Là sự hiền lành, tình cảm, dễ gắn bó và một trái tim luôn mở ra trước tình yêu thương.
Ở mái ấm, không chỉ có Mây. Có những bạn Down đã hơn bốn mươi tuổi, thân hình là người lớn nhưng ánh mắt vẫn ngây ngô, nụ cười vẫn trong trẻo như một đứa trẻ lên ba. Các bạn vui buồn rất thật, không che giấu, không toan tính. Một tiếng gọi quen thuộc như Nu ơi, Vũ ơi, Long ơi, một cái nắm tay, hay một bài hát được bật lại nhiều lần cũng đủ làm các bạn hạnh phúc. Khi được can thiệp sớm, chăm sóc đúng cách và đồng hành bằng sự dịu dàng, các bạn vẫn từng ngày tiến bộ và trở thành món quà quý giá cho cộng đoàn.
Việc có dư một nhiễm sắc thể số 21 giống như việc các em đang mang theo bên mình một chiếc balo diệu kì. Chiếc balo khá nặng khi phải mang thêm một cuốn sách, hoặc đã hết chỗ chứa nhưng lại phải bỏ thêm vài bộ quần áo cho đủ mặc. Chiếc balo ấy làm các em khác với số đông. Nó khiến các em cần nhiều thời gian hơn để học hỏi, để thích nghi, để tự lập. Con đường các em đi có thể chậm hơn, dài hơn và cần nhiều người đồng hành hơn. Nhưng chiếc balo ấy không làm các em kém giá trị. Trái lại, trong chiếc balo ấy chứa đựng những điều rất đẹp. Đó sự chân thành, thật thà không điều kiện, tình cảm không toan tính, và khả năng chạm đến trái tim người khác một cách rất tự nhiên.
Nhìn Mây chạy nhảy khắp sân, em hiểu rằng hành trình phía trước của cậu bé còn dài và không ít thử thách. Nhưng điều quan trọng không phải là Mây sẽ lớn lên nhanh hay chậm, mà là cậu bé đang lớn lên trong tình yêu thương, trong sự kiên nhẫn và trong niềm tin của những người chăm sóc cậu mỗi ngày.
Vậy thì, khác biệt không phải là thiếu sót, chậm hơn không có nghĩa là không làm được và mong manh không đồng nghĩa với yếu đuối.
Chiếc balo diệu kì mà Mây và các bạn Down mang theo không phải là một gánh nặng, mà là lời nhắc nhở âm thầm dành cho tất cả mọi người, trong đó có bản thân em cách để sống chậm hơn, yêu sâu hơn và biết cúi xuống gần hơn trước mầu nhiệm của sự sống Chúa trao.
Với em, Mây không chỉ là một cậu bé được chăm sóc tại mái ấm. Mây còn là một phần ký ức rất đẹp trong những tháng ngày đầu tiên em hiện diện nơi đây cho tới bây giờ – một cậu bé mang theo chiếc balo diệu kì, và để lại trong lòng em một bài học rất thật về yêu thương.
Maria Phạm Lộc – Kinh viện sở





