Suy Niệm Lời Chúa – Chúa Nhật IV Phục Sinh – Chúa Giêsu Vị Mục Tử Nhân Lành

(Cv 2:14a.36-41; 1 Pr 2:20b-25; Ga 10:1-10)

Hôm nay chúng ta cùng với Giáo Hội mừng Chúa Nhật Chúa Chiên lành. Chúa Nhật hôm nay cũng thường dành riêng để cầu nguyện cho ơn thiên triệu linh mục [và tu sĩ nam nữ]. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần biết rằng, mỗi người chúng ta đều được mời gọi làm những người mục tử theo gương Chúa Giêsu: cha mẹ là mục tử cho con cái, bạn bè là mục tử của nhau. Lời Chúa hôm nay đưa chúng ta đến với những mẫu gương mục tử như lòng Chúa mong ước. Bài đọc 1 trình bày cho chúng ta mẫu gương mục tử của Thánh Phêrô. Một cách cụ thể, trong bài đọc 1, chúng ta thấy thái độ sám hối của những người Do Thái trước lời giảng của Phêrô về Chúa Giêsu: “Toàn thể nhà Israel phải biết chắc điều này: Đức Giêsu mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Kitô” (Cv 2:36). Chúng ta thấy, Phêrô khẳng định họ là những người đã treo Chúa Giêsu lên thập giá. Điều này cũng đúng cho mỗi người chúng ta vì những ai phạm tội là ‘góp phần’ vào việc đóng đinh Chúa Giêsu. Chúng ta cũng phải có thái độ sám hối như những người Do Thái: “Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giêsu Kitô, để được ơn tha tội; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần. Thật vậy, đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em, cũng như cho con cháu anh em và tất cả những người ở xa, tất cả những người mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi.” (Cv 2:38-39). Lời mời gọi này của Phêrô đã làm cho nhiều người bỏ lối sống cũ để tin vào Thiên Chúa hầu hưởng lời hứa của sự sống muôn đời Ngài ban qua Đức Giêsu Kitô. Chúng ta có đáp lại lời mời gọi này để bắt đầu một đời sống mới trong Đức Kitô không?

Bài đọc 2 trình thuật cho chúng ta về lời khuyên của Thánh Phêrô cho những ai được mời gọi làm mục tử, những nhân chứng của Chúa Giêsu: “Anh em thân mến, nếu làm việc lành và phải khổ mà anh em vẫn kiên tâm chịu đựng, thì đó là ơn Thiên Chúa ban” (1 Pr 2:20). Thánh nhân đã đặt trước họ mẫu gương của Chúa Giêsu: “Anh em được Thiên Chúa gọi để sống như thế. Thật vậy, Đức Kitô đã chịu đau khổ vì anh em, để lại một gương mẫu cho anh em dõi bước theo Người. Người không hề phạm tội; chẳng ai thấy miệng Người nói một lời gian dối. Bị nguyền rủa, Người không nguyền rủa lại, chịu đau khổ mà chẳng ngăm đe, nhưng một bề phó thác cho Đấng xét xử công bình. Tội lỗi của chúng ta, chính Người đã mang vào thân thể mà đưa lên cây thập giá, để một khi đã chết đối với tội, chúng ta sống cuộc đời công chính. Vì Người phải mang những vết thương mà anh em đã được chữa lành” (1 Pr 2:21-24). Trong những lời này, chúng ta thấy hình ảnh của một vị mục tử sẵn sàng chịu đau khổ cho đàn chiên của mình được ấm no hạnh phúc. Bên cạnh đó, đây là hình ảnh của người mục tử hướng dẫn đàn chiên không chỉ bằng lời nói, nhưng còn bằng chính gương sáng của mình. Người ta thường nói: Hành động nói lớn hơn lời. Hãy là những người mục tử tốt bằng hành động, chứ không chỉ bằng lời nói xuông!

Bài Tin Mừng hôm nay gồm có hai phần: Phần 1 (Ga 10:1-6) thuật lại cho chúng ta dụ ngôn về ràn chiên và phần 2 (Ga 10:7-10) là lời giải thích của Chúa Giêsu về dụ ngôn. Trong dụ ngôn về ràn chiên, Chúa Giêsu chỉ ra hai loại người ra vào ràn chiên: “Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ” (Ga 10-1-5). Loại thứ nhất là những người không đi qua cửa mà vào. Những người này không phải là mục tử mà là những kẻ trộm, kẻ cướp. Còn loại thứ hai là những người đi qua cửa mà vào, họ là mục tử. Chúng ta lưu ý ở đây là những người mục tử được ‘người giữ cửa’ mở cửa cho. Chúng ta không được cho biết là chiên có phải của anh ta hay không. Điều chúng ta biết ở đây là chiên nghe tiếng anh vì anh gọi tên từng con một. Trong những lời trên, chúng ta có thể rút ra những đặc tính sau của một mục tử: (1) đi qua cửa mà vào ràn chiên; (2) chiên nghe tiếng mục tử; (3) biết tên từng con và dẫn chiên ra khỏi ràn; (4) luôn đi trước chiên. Là những người được gọi làm mục tử, chúng ta đã sở hữu được bốn đặc tính trên chưa và chúng ta đã sống chúng như thế nào trong đời sống hằng ngày của mình.

Sau khi nói cho đám đông về dụ ngôn ràn chiên, nhưng vì “họ không hiểu những điều Người nói với họ” (Ga 10:6), nên Chúa Giêsu phải giải thích cho họ dụ ngôn ám chỉ điều gì: “Thật, tôi bảo thật các ông: Tôi là cửa cho chiên ra vào. Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp; nhưng chiên đã không nghe họ. Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống, và sống dồi dào” (Ga 10:7-10). Trong những lời này, Chúa Giêsu khẳng định chính Ngài là cửa ràn chiên và chỉ qua Ngài, người mục tử mới có thể đến được với chiên. Chi tiết này cho thấy, những người mục tử chân chính là những người trước tiên phải qua Chúa Giêsu, phải có một mối tương quan mật thiết với Ngài, phải là những người nghe tiếng Ngài trước, phải hoàn toàn trở nên đồng hình đồng dạng với Ngài mới có thể mang lại sự sống cho chiên vì ràn chiên không phải là của mình mà là của Chúa Giêsu. Chúng ta cũng thấy trong những lời trên chỉ ra hai loại ‘mục tử’ – những người mục tử nào đến để giết hại và phá huỷ, gây chia rẽ và tìm lợi ích cho cá nhân mình là những ‘mục tử giả.’ Còn những mục tử mang chiên đến đồng cỏ xanh tươi, làm cho chiên có sứ sống và sự hiệp nhất là những mục tử nhân lành theo gương Chúa Giêsu, vị Mục Tử Tốt Lành. Nhìn lại cuộc sống của mình, nhiều lần chúng ta cũng là những “mục tử giả” vì sự hiện diện của chúng ta mang lại sự chết chóc và chia rẽ giữa anh chị em mình. Hôm nay, chúng ta được mời gọi chiêm ngưỡng mẫu gương Chúa Giêsu, vị Mục Tử Nhân Lành, chúng ta quyết tâm sống thân tình với Ngài, trở nên đồng hình đồng dạng với Ngài hầu trở thành những mục tử tốt cho những con chiên được giao phó cho chúng ta.

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB