
(Hs 8:4-7.11-13; Mt 9:32-38)
Trong bài đọc 1, ngôn sứ Hôsê nói về tình trạng bỏ Thiên Chúa để chạy theo ngẫu tượng của con cái Israel. Họ không còn đi theo đường lối và huấn lệnh của Đức Chúa. Trong lời sấm của Hôsê, chúng ta có thể đọc thấy những lỗi phạm sau: (1) con cái Israel không chấp nhận Đức Chúa là Đấng dẫn dắt mình mà chọn cho mình những lãnh tụ theo ý muốn [“Con cái Israel phong vương người mà Ta không chọn, tôn làm lãnh tụ kẻ Ta không biết, dùng bạc vàng làm ra ngẫu tượng, để rồi bị đập tan” (Hs 8:4)]; (2) con cái Israel đã không tuân theo luật lệ của Đức Chúa [“Luật lệ của Ta, Ta có viết cho nó cả ngàn, thì nó cũng coi là xa lạ” (Hs 8:12)]. Đứng trước những lỗi phạm này, Đức Chúa đã kêu gọi con cái Israel từ bỏ ngẫu tượng, trở về để bước đi trong đường lối huấn lệnh của Ngài. Nếu không trở về với Đức Chúa, con cái Israel sẽ phải đối diện với những hậu quả họ tạo ra như lời Đức Chúa phán: “Chúng gieo gió thì phải gặt bão. Chúng là cây lúa không làm đòng, là hạt lúa lép không có bột, nhưng giả như có bột, thì ngoại bang cũng sẽ nuốt hết” (Hs 8:7). Hình ảnh của Israel trên đây phản chiếu một cách nào đó cuộc sống của mỗi người trong chúng ta. Nhiều lần, chúng ta cũng chọn cho mình những người “lãnh đạo” hướng dẫn đời mình ngoài Thiên Chúa, đó có thể là tiền tài, danh vọng, cũng như những lợi danh ở đời để rồi chúng ta không còn nghe và sống theo huấn lệnh của Thiên Chúa. Lời sấm của ngôn sứ Hôsê mời gọi chúng ta từ bỏ lối sống chạy theo ngẫu tượng để bước đi trong đường lối Đức Chúa chỉ dẫn. Chỉ có như thế, chúng ta mới có thể tìm thấy được niềm vui ơn cứu độ.
Bài Tin Mừng hôm nay gồm hai phần: phần 1 (Mt 9:32-34) thuật lại việc Chúa Giêsu chữa lành người câm bị quỷ ám và trong phần 2 (Mt 9:35-38), chúng ta thấy lòng thương xót của Chúa Giêsu được tỏ lộ trong công việc của Ngài. Trong câu chuyện chữa lành người câm bị quỷ ám, chúng ta thấy việc chữa lành được thuật lại cách sơ sài và việc chữa lành chỉ được nhắc đến trong một mệnh đề phụ: “Khi ấy, người ta đem đến cho Đức Giêsu một người câm bị quỷ ám. Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được.” Điều Thánh Mátthêu muốn nhấn mạnh ở đây không phải là việc chữa lành của Chúa Giêsu mà là phản ứng của những người chứng kiến việc chữa lành. Một cách cụ thể, đứng trước sự kiện này, có hai phản ứng trái ngược nhau xảy ra: “Dân chúng kinh ngạc, nói rằng: ‘Ở Israel, chưa hề thấy thế bao giờ!’ Nhưng người Pharisêu lại bảo: ‘Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ’.” Dân chúng thì kinh ngạc, còn người Pharisêu thì nghi ngờ. Trong phản ứng của những người Pharisêu, chúng ta nhận thấy cái bóng của sự đối kháng và thập giá đang đè nặng xuống trên Chúa Giêsu. Đối với họ, Chúa Giêsu là một “ảo thuật gia” nguy hiểm. Điều này được tỏ lộ qua việc gán cho Ngài là đồng minh với quỷ vương. Việc chữa lành của Ngài có ảnh hưởng mang tính tôn giáo. Hai phản ứng trái ngược trước cùng một sự kiện này khuyến cáo chúng ta về thái độ của mình trước những điều xảy ra trong đời sống thường ngày. Có nhiều lúc chúng ta cũng có thái độ kinh ngạc như đám đông dân chúng, nhưng không ít lần chúng ta có phản ứng thái quá [cắt nghĩa sai về con người và sự kiện]. Nếu lưu ý kỹ, chúng ta thường có phản ứng không tốt về những việc làm, lời nói của những người chúng ta không thích, không yêu, không mến. Hãy nghĩ tốt, nói tốt và làm tốt cho người khác, chúng ta sẽ vui hưởng bình an và niềm vui trong cuộc sống!
Sứ vụ của Chúa Giêsu được tóm kết trong câu 35: “Đức Giêsu đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.” Qua những lời này, Thánh Mátthêu chỉ cho chúng ta thấy Chúa Giêsu là Đấng Messia trong lời nói và hành động. Điều đáng để chúng ta suy gẫm là động lực thúc đẩy sứ vụ của Chúa Giêsu là lòng thương dành cho “đám đông” [dành cho mọi người không loại trừ ai]: “Đức Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt” (Mt 9:36). Tình thương là động lực thúc đẩy chủ chiên cảm nghiệm được những nhu cầu của đàn chiên. Sự dấn thân của chủ chiên được bắt đầu với cảm nghiệm về những nhu cầu cần một người lãnh đạo thiêng liêng của dân chúng. Trong đời sống thường ngày, chúng ta cũng cảm nghiệm được nhu cầu của anh chị em mình. Những nhu cầu đó có làm chúng ta “chạnh lòng thương” để bắt đầu dấn thân làm một điều gì đó để giúp anh chị em mình trong những nhu cầu của họ không? Điều đáng buồn là nhiều khi chúng ta trở nên vô cảm hay chai đá trước những nhu cầu của anh chị em mình [nhất là những người mình không thích]. Chúng ta cần xin Chúa ban cho chúng ta con tim nhạy bén và tràn đầy tình thương của Ngài, để chúng ta có thể rung cảm trước hoàn cảnh đau khổ của anh chị em mình.
Bài Tin Mừng kết với việc Chúa Giêsu muốn các môn đệ chia sẻ trong sứ vụ của mình. Ngài mời gọi họ cầu xin Chúa Cha thúc đẩy thợ gặt đến với cánh đồng của Ngài: “Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về’” (Mt 9:37-38). Việc thiếu thợ gặt là vấn đề muôn thuở trong đời sống sứ vụ. Chúng ta thấy Chúa Giêsu đã biến “vấn đề” thành “cơ hội.” Trong những lời trên, Chúa Giêsu đã chỉ rõ rằng: Chỉ những cộng đoàn nào nuôi dưỡng đức tin của mình qua đời sống cầu nguyện liên lỉ thì mới xứng đáng đón nhận và tạo ra nhiều thợ gặt trong cánh đồng của Chúa. Nói cách khác, nơi nào có cầu nguyện liên lỉ, nơi đó sẽ có những người sẵn sàng dấn thân vào cánh đồng của Chúa; những ai sống đời cầu nguyện thâm sâu, mới có thể trở thành những thợ gặt lành nghề trong cánh đồng của Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
