Thứ Ba – Tuần III Mùa Chay
“Rồi quỷ đem Người lên thánh thành, đặt Người đứng trên nóc Đền Thờ…” (Mt 4,5). Khi tiếp tục suy niệm về cám dỗ thứ hai của Chúa Giêsu, hãy chú ý kỹ hơn đến bối cảnh cụ thể. Ma quỷ đã đưa Chúa Giêsu lên một vị trí cao và nổi bật trên nóc Đền Thờ. Phần nóc này là một phần của mái bằng của Đền Thờ—nơi các kinh sư thường ngồi để biểu lộ địa vị “cao trọng” của mình: một nơi của sự tự tôn, hư danh và kiêu ngạo. Ma quỷ đã cám dỗ nhiều nhà lãnh đạo tôn giáo thời xưa bằng thứ hư danh ấy, và họ đã sẵn sàng đón nhận nó.
Địa vị cao sang mang tính biểu tượng của vinh quang và danh dự ấy đã tạo ra một thứ vinh quang trống rỗng, chứ không phải là vinh quang đích thực. Nó trống rỗng vì được ban phát bởi “thủ lãnh của thế gian này”—ma quỷ—cho những ai quá sẵn sàng đắm mình trong ánh sáng chóng qua và hời hợt ấy.
Trái lại, Chúa Giêsu không hề quan tâm đến thứ vinh quang rỗng tuếch. Quả thật, Người ước mong mọi người nhận biết Người là Con Thiên Chúa để quay về với Người và được cứu độ. Nhưng Chúa Giêsu cũng mong muốn rằng con người tôn kính và tôn vinh Người vì sự thật rằng Người là Thiên Chúa và xứng đáng với mọi lời ca tụng. Điều này hoàn toàn khác với thứ vinh quang rỗng tuếch mà ma quỷ hứa hẹn.
Mỗi người chúng ta đều rơi vào vinh quang rỗng tuếch khi quá bận tâm đến ý kiến của người khác. Người ta nói gì về tôi? Họ nghĩ gì về tôi? Danh tiếng của tôi ra sao? Dạng vinh quang rỗng tuếch này không đặt nền trên sự thật, nhưng trên những ý kiến lẫn lộn của con người. Ý kiến không phải là điều quyết định. Chỉ có Chân Lý mới là điều quan trọng.
Vinh quang đích thực của chúng ta được đặt nền trên sự thật rằng chúng ta là những tội nhân đã được Chúa Giêsu Kitô cứu chuộc. Chúng ta yếu đuối nhưng được nên mạnh mẽ trong Người. Chúng ta là những con chiên cần đến Mục Tử. Chúng ta chẳng là gì nếu không có ân sủng cứu độ của Thiên Chúa trong đời sống mình. Khi chúng ta nhìn nhận và tin vào những sự thật ấy với toàn bộ sức lực của linh hồn mình, thì những đánh giá của thế gian sẽ không còn quyết định giá trị và phẩm giá của chúng ta nữa. Điều duy nhất quan trọng là căn tính của chúng ta trong Đức Kitô. Chúng ta là con cái Thiên Chúa. Đó là nguồn mạch vinh quang không bao giờ thay đổi, trừ khi chính chúng ta tự do chọn phạm tội và khước từ Thiên Chúa.
Hãy suy xét những cách thức mà ác thần cám dỗ bạn hướng về thứ vinh quang hão huyền và rỗng tuếch. Các phương tiện truyền thông xã hội có thể rất hữu ích trong việc chia sẻ hình ảnh và những biến cố đời sống với gia đình và bạn bè; nhưng đồng thời, đó cũng là một trong những ví dụ rõ nét nhất về cách thức hiện đại mà ma quỷ dùng để cám dỗ chúng ta bằng hư danh. Tôi được bao nhiêu lượt “thích”? Tôi có bao nhiêu bạn bè? Người ta đã để lại những nhận xét gì? Khi chúng ta quá bận tâm đến những câu hỏi như thế, điều đó cho thấy chúng ta đang quá lệ thuộc vào ý kiến của người khác, thay vì vào sự hiểu biết về con người thật của mình trong cái nhìn của Thiên Chúa.
Lạy Chúa vinh hiển của con, Chúa không hề bận tâm đến những hư ảo của vinh quang trần thế. Chúa chẳng quan tâm đến những ý kiến và phán đoán sai lạc mà Chúa phải chịu trong thế gian này. Trái lại, Chúa hoàn toàn thông phần vào vinh quang đích thực của Chân Lý vĩnh cửu về con người của Chúa—Đấng đã là, đang là và sẽ mãi mãi là như thế. Xin giúp con biết gạt bỏ những ý kiến sai lạc và những cám dỗ của vinh quang trần thế, để con chỉ tìm thấy căn tính và vinh quang của mình nơi một mình Chúa mà thôi. Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa.
Nguồn: 40 Days in the Desert: A Lenten Journey with Our Lord (My Catholic.life)
Chuyển ngữ: Ban Linh Đạo Mến Thánh Giá Huế
