Hành Trình Đi Tìm Chính Mình Là Hành Trình Đi Tìm Chúa

Có bao giờ,

giữa những bôn ba của cuộc sống,

chúng ta bỗng khựng lại và tự hỏi:

tôi đang sống cho điều gì, và tôi đang tìm gì trong chính cuộc đời của mình?

Phải chăng, sau tất cả những nỗ lực đi tìm kiếm,

điều  chúng ta khao khát nhất nơi thẳm sâu tâm hồn

lại là được tìm thấy chính mình chăng,

hay chính nơi ấy chúng ta mong chờ Đấng đã tạo dựng chúng ta

liệu có thấu hiểu và chờ đợi chúng ta hay không?

Có những lúc,

chúng ta không còn đủ bình an để lắng nghe tiếng nói của chính mình.

Cuộc sống cuốn chúng ta đi bằng nhịp độ vội vã,

bằng những điều phải làm, nên làm,

bằng những mong đợi vô hình

mà chúng ta âm thầm gánh lấy.

Chúng ta vẫn sống, vẫn cười, vẫn chu toàn trách nhiệm,

nhưng sâu trong lòng lại có một khoảng lặng khó nói lên.

Và rồi,

chúng ta được mời gọi quay về nội tâm,

nơi ta ít dừng lại vì sợ phải đối diện,

nhưng cũng là nơi cất giữ sự thật sâu nhất về con người của chúng ta.

Khi quay vào bên trong,

chúng ta bắt gặp bản ngã của chính mình.

Không phải một bản ngã kiêu căng hay ích kỷ như ta từng lo sợ,

mà là một bản ngã mong manh, dễ tổn thương, dễ buông xuôi,…

luôn muốn được yêu….. và luôn khát khao được là chính mình.

Mà hành trình tìm kiếm chính mình hiếm khi bắt đầu

bằng những câu trả lời rõ ràng.

Nó thường khởi đi từ một cảm giác mỏi mệt rất là con người.

Mệt vì phải mạnh mẽ quá lâu.

Mệt vì không còn phân biệt được

đâu là tiếng nói thật của lòng mình.

Khi chúng ta chỉ dừng lại ở cách suy nghĩ của chính mình,

là lúc chúng ta nhận ra sự bất lực.

Vì bản ngã, tự nó, không thể tự chữa lành.

Càng cố ôm lấy mình, chúng ta càng mệt.

Càng cố hiểu mình bằng lý trí, chúng ta càng rối.

Khi chúng ta đủ sâu để đi vào nội tâm,

chúng ta sẽ không gặp một khoảng không vô định,

mà sẽ gặp một tình yêu âm thầm chờ đợi.

Ngài hiện diện

trong những khoảng trống của chúng ta,

trong những câu hỏi chưa có lời đáp,

trong cả những yếu đuối khiến chúng ta thấy mình nhỏ bé.

Chúa không đến như một lời giải thích, mà như một sự ở lại.

Lúc ấy, chúng ta hiểu ra rằng:

Khi bản ngã được đặt trong ánh sáng của Chúa,

chúng ta không cần phải gồng mình để sống cho đẹp lòng mỗi người.

Chúng ta sẽ trở về với đời sống thường ngày nhẹ nhõm hơn.

Cuộc sống vẫn vậy, công việc vẫn đó, giới hạn vẫn còn,

nhưng trái tim của chúng ta đã khác.

Bởi hành trình đi tìm chính mình không đòi chúng ta phải hiểu hết mọi sự,

mà chỉ cần đủ can đảm để quay về,  đủ lặng để lắng nghe,

và đủ khiêm nhường để Chúa dẫn dắt.

Chúa không vội vàng, không ép buộc.

Chỉ kiên nhẫn đồng hành cùng chúng ta

qua từng nhịp thở rất đỗi bình thường của đời sống thường nhật.

Khi chúng ta dám đặt bản ngã của mình trong tay Chúa,

chúng ta sẽ dần nhận ra:

chúng ta không hề lạc mất, chỉ là chúng ta đang trên đường trở về.

Và chính trong sự trở về ấy, chúng ta tìm thấy bình an, tìm thấy ý nghĩa,

và tìm thấy chính mình trong Chúa.

Lạy Chúa,

khi chúng con đặt bản ngã của chúng con trong tay Chúa,

chúng con không còn phải gồng lên để chứng tỏ.

Chúng con được phép yếu đuối, được phép dừng lại,

được phép là chính mình trong ánh mắt yêu thương của Chúa.

Xin cho chúng con luôn nhớ rằng:

mỗi lần chúng con quay về tìm chính mình trong thinh lặng,

là mỗi lần chúng con đang đến gần Chúa hơn.

Và nếu có lúc chúng con lại lạc đường,

xin Chúa nhắc cho chúng con nhớ:

Chúa chưa từng rời xa chúng con.

Chúa luôn ở đó,

trong tận cùng sâu thẳm của linh hồn chúng con,

bền bỉ chờ đợi chúng con trở về :

trở về với sự thật của chính mình,

trở về trong ân sủng cứu độ.

Và đến cuối hành trình, chúng con nhận ra rằng:

đi tìm chính mình, chính là đi tìm Chúa

Đấng đã ở đó từ khởi đầu và sẽ ở đó đến tận cùng.

Nữ tu Maria Nguyễn Thị Thanh Xuân

Hội dòng Mến Thánh Giá Huế