
Tôi đã bước vào đời thánh hiến với một lý tưởng rõ ràng hay chưa, hay tôi chỉ vô tình bước vào mà chưa hiểu hết con đường mình đã chọn? Khi bước vào dòng, mỗi người chúng ta đều có một lời mời gọi riêng từ Chúa, có thể qua quý cha sở, quý chị sở hay qua những anh chị em trong cộng đoàn, và lời mời gọi ấy cứ âm thầm vang vọng trong tâm hồn.
Ban đầu, tôi muốn đi tu đơn giản chỉ vì muốn theo Chúa, nhưng mục đích sâu xa thì không phải lúc nào cũng rõ ràng. Khi bước vào nhà dòng, tôi mang theo những cảm xúc lẫn lộn: vừa háo hức, vừa bỡ ngỡ, và thậm chí có chút lo sợ. Đó không phải là nỗi sợ lớn lao, mà là sự lo lắng trước những thay đổi và một lối sống mới mà tôi chưa hiểu hết. Có lẽ vì tôi bước vào đời tu với những suy nghĩ khá giản đơn như vậy, nên hành trình tu trì của tôi cũng bớt nặng nề hơn so với những ai mang theo những lý tưởng quá lớn, đôi khi không phù hợp với thực tế đời sống.
Khi bước đi trên con đường này, tôi dần gặp phải những điều bất ngờ và những thử thách không tránh khỏi. Chính trong hành trình ấy, tôi học được rằng lý tưởng và thực tế đôi khi rất khác biệt. Có những người biết đón nhận và thanh luyện lý tưởng của mình để hòa hợp với thực tế; họ chấp nhận những thử thách của đời sống tu trì và tiếp tục bước đi, ngày càng tiến gần hơn đến sự trưởng thành trong ơn gọi.
Tôi cũng nhận ra rằng nếu chỉ bám chặt vào lý tưởng mà không nhìn nhận thực tế, đời sống tu trì rất dễ trở thành nguồn của thất vọng. Tôi không đi tu để sống trong cay đắng, hối tiếc hay trách móc những người xung quanh vì cuộc sống không như mình mong đợi. Dù đời sống tu trì có những lúc chạnh lòng, hoang mang trước những điều xảy ra trong cộng đoàn, tôi hiểu rằng đó là một phần của hành trình sống. Bởi lẽ, chính cuộc sống là chuỗi những trải nghiệm, chọn lựa và hy sinh, để mỗi ngày con người được mời gọi bước gần hơn với Chúa.
Khi mới bước vào đời tu, thực tế của đời sống cộng đoàn đã khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng. Tôi đã mang theo một lý tưởng về một đời sống thánh thiện, tràn đầy ánh sáng và niềm vui, nơi đó không có ghen ghét, giận hờn hay những nỗi buồn thất vọng. Tôi không nghĩ rằng trong đời tu lại có những va chạm rất đời, những lời nói rất thật, những ứng xử đôi khi làm người khác tổn thương. Có những lúc tôi cảm thấy cô đơn, hụt hẫng, và tưởng như lý tưởng ban đầu của mình đang dần phai nhạt.
Nhưng chính trong những giới hạn ấy, tôi dần nhận ra: ơn gọi không được tôi luyện trong những giấc mơ đẹp, mà trong sự kiên trì sống trung thành giữa một thực tế không hoàn hảo. Đời thánh hiến không loại trừ yếu đuối con người, nhưng mời gọi tôi ở lại, học yêu thương, học khiêm nhường và học phó thác. Bởi lẽ, “Ơn của Thầy đã đủ cho anh, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2 Cr 12,9). Và có lẽ, chính từ nơi đó, lý tưởng ban đầu của tôi không bị đánh mất, nhưng được thanh luyện để trở nên chân thật và bền vững hơn trong hành trình theo Chúa.
Nữ tu Maria Madalena Bùi Thị Anh
Học viện Mến Thánh Giá Huế
