
Mùa Vọng đến, không bằng tiếng chuông rộn ràng, cũng chẳng bằng những đổi thay lớn lao. Chỉ là một buổi chiều Huế se lạnh hơn thường lệ, những cơn mưa rơi chậm trên mái hiên nhà, và trong lòng con – một cảm giác rất khẽ, như có điều gì đó đang được đánh thức.
Là một thanh tuyển sinh, con bước vào Mùa Vọng với nhịp sống quen thuộc của cộng đoàn: giờ kinh đều đặn, giờ học, giờ Chầu nối tiếp nhau trong trật tự thầm lặng. Mọi sự dường như không đổi, nhưng lòng con thì không còn yên như trước. Có những lúc, khi bước vào nhà nguyện, đứng trước ánh đèn dịu và không gian tĩnh mịch, con bất chợt thấy mình chùng xuống. Một nỗi nhớ tuy rất nhẹ nhưng luôn âm ỉ trỗi dậy – nỗi nhớ nhà.
Con nhớ ngày bé, những buổi tối được ba mẹ dắt tay đến ngôi nhà thờ quen thuộc của Giáo xứ. Khi ấy, con chưa hiểu nhiều về phụng vụ hay ý nghĩa các mùa trong năm phụng vụ, chỉ nhớ cảm giác ngồi yên bên ghế gỗ, nghe tiếng kinh vang đều và thấy lòng mình bình an một cách lạ lùng. Đặc biệt, mỗi mùa Giáng Sinh về, con lại háo hức chờ đến những buổi tập diễn nguyện ở nhà thờ. Con được phân vai, được tập nói những câu thoại còn ngọng nghịu, được khoác lên mình chiếc váy thiên thần trắng tinh, đơn sơ mà con thấy thật xinh. Những hình ảnh trong veo và lành thánh ấy, cùng với ánh đèn vàng dịu, tiếng nhạc Giáng Sinh quen thuộc, niềm vui trẻ thơ khi được đứng trước hang đá – đến bây giờ vẫn còn hiện hữu rất rõ trong tâm trí con, như một lời nguyện thầm lặng và thân thương của tuổi thơ. Có lẽ, chính những khoảnh khắc nhỏ bé và đơn sơ ấy đã kết dệt trong con một ngọn lửa mến dìu dịu nhưng đủ để ấm ủ trái tim mình.
Giờ đây, ở trong nhà Dòng, con vẫn được tham gia diễn nguyện trong bầu khí cộng đoàn. Dẫu không còn chiếc váy thiên thần xinh xắn như ngày bé, lòng con vẫn dâng lên rất nhiều cảm xúc bồi hồi khó gọi tên. Vẫn là những buổi tập chung, những lần chỉnh lại từng cử chỉ, từng lời nói, và vẫn là ước muốn rất đơn sơ: được góp một phần nhỏ bé để chuẩn bị cho Đấng Cứu Thế đến. Con chợt nhận ra rằng, qua năm tháng, hình thức có thể đổi thay, nhưng niềm vui được dâng hiến và được ở gần mầu nhiệm Giáng Sinh thì chưa bao giờ mất đi. Ký ức tuổi thơ và hiện tại đời tu như gặp nhau nơi đó: trong một trái tim vẫn đang học cách yêu và chờ đợi. Trong không gian nhà nguyện của cộng đoàn, con vẫn học lại bài học cũ: học cách ở lại. Ở lại với thinh lặng, với những cảm xúc chưa trọn vẹn, với cả sự khô khan trong cầu nguyện. Có những ngày con quỳ đó, lời kinh vẫn đọc, nhưng lòng thì trống trải. Mùa Vọng không vội lấp đầy khoảng trống ấy, mà mời con ở lại với nó như một cách chờ đợi rất thật tình. Con dần hiểu rằng: chờ đợi không phải lúc nào cũng êm đềm, nhưng chính trong sự mong manh ấy, Thiên Chúa lại đến gần.
Cùng với những chuyển động âm thầm trong lòng con, cộng đoàn cũng đang bước vào nhịp chuẩn bị cho Đấng Cứu Thế theo cách rất riêng. Không ồn ào, không phô trương, chỉ là những lời nhắc nhỏ với nhau mỗi ngày: hôm nay phụ chị dựng máng cỏ, chiều kia cùng nhau treo thêm vài bức vẽ, sửa lại góc nhà cho gọn gàng và ấm cúng hơn. Có lúc chị em vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ, có lúc lại lặng lẽ mỗi người một việc, nhưng trong bầu khí ấy, con cảm nhận rõ một sự hiệp nhất rất sâu, rất trọn và rất đỗi chân thành.
Những bàn tay cùng nhau vẽ chữ, chạm vào mảnh vải thô, vào những vật trang trí giản dị, bỗng trở nên chậm hơn thường ngày. Như thể ai cũng ý thức rằng mình không chỉ đang chuẩn bị một không gian cho Giáng Sinh, mà đang chuẩn bị chính tấm lòng mình. Con nhìn chị em và thấy đời tu hiện ra thật gần: không ở những điều lớn lao, mà ở việc cùng nhau làm những điều nhỏ bé với sự kiên nhẫn và yêu thương. Có lúc, đứng nhìn máng cỏ còn dang dở, con chợt thấy hình ảnh lòng mình phản chiếu trong đó. Lòng con cũng chưa trọn vẹn, còn nhiều ngổn ngang, nhiều câu hỏi chưa có lời đáp. Nhưng con tin rằng Thiên Chúa không chờ một máng cỏ thật đẹp, cũng như không chờ một trái tim hoàn hảo. Ngài chỉ cần một chỗ đủ khiêm tốn để ở lại, đủ mở để đón nhận tình yêu của Ngài.
Sống giữa cộng đoàn trong Mùa Vọng, con học cách nhìn chị em bằng ánh mắt dịu hơn. Con nhận ra những mệt mỏi không nói thành lời, những hy sinh âm thầm, và cả những cố gắng rất nhỏ để giữ gìn sự hiệp thông. Yêu thương trong đời thánh hiến không phải là không có va chạm, mà là dám ở lại với nhau, ngay cả khi chưa hiểu hết lòng nhau. Mùa Vọng dạy con yêu bằng sự hiện diện chậm, sâu và thật. Chờ đợi Đấng Cứu Thế đến trong nghèo khó và khiêm hạ, con được mời gọi nhìn lại con đường mình đang đi: một con đường không tránh né Thập Giá, nhưng học cách yêu thương ngay trong những giới hạn rất con người. Ngay cả nỗi nhớ nhà, sự chênh vênh hay những phút giây yếu đuối cũng có thể trở thành nơi gặp gỡ Thiên Chúa, nếu con dám đặt tất cả dưới ánh sáng của Thánh Giá.
Mùa Vọng đối với con lúc này vẫn đang mở ra từng ngày. Con chưa cần phải kết thúc hay định nghĩa nó. Con chỉ ước được sống trọn từng khoảnh khắc chờ đợi: chờ trong thinh lặng, trong yêu thương, trong sự hiện diện chân thật của chính mình. Có lẽ, chính khi con dám ở lại như thế, Thiên Chúa vẫn đang đến rất khẽ, rất thật trong đời thanh tuyển sinh của con. Và rồi, từ nhịp chờ đợi âm thầm ấy, niềm vui Giáng Sinh đến với con không ồn ào, không mang bầu không khí sôi động như lúc con còn ở nhà với gia đình. Đó là niềm vui rất nhỏ, rất đời: niềm vui được thức dậy mỗi sáng trong cộng đoàn, được cùng chị em chia sẻ bữa cơm cho người nghèo tuy đơn sơ mà thấm đượm tình người trong tình Chúa, được mỉm cười trước những điều rất bình thường mà ấm áp. Là cùng với chị em mình hoàn thiện những bài vũ cho đêm diễn nguyện thật sốt sắng; là mỗi người hi sinh chút giờ riêng để cộng tác vào những việc chung: treo thêm vài bức vẽ, góp ý nhau từng góc nhỏ sao cho lung linh nhất…; là những giờ Chầu Chúa đều đặn và sốt mến hơn mọi khi để cầu nguyện cho nhau; là những cố gắng dù bé nhỏ nhưng tràn đầy tình mến… Con nhận ra, Giáng Sinh của người thanh tuyển sinh không nằm ở những trang trí lung linh hay những lời chúc đầy đủ ý nghĩa, mà ở cảm giác bình an khi biết mình đang ở đúng chỗ Chúa muốn. Trong máng cỏ nghèo hèn của đời tu học, Hài Nhi Giêsu đến không đòi hỏi con phải trọn lành hay lớn lao, Người chỉ xin một trái tim còn biết rung động, còn biết vui mừng vì được ở bên Người. Và chính niềm vui đơn sơ ấy, lặng lẽ mà bền bỉ, đang nuôi lớn ơn gọi của con mỗi ngày.
Thảo Uyên
Thanh Tuyển sinh
