Lễ Sinh nhật Đức Mẹ, ngày 08.09, đúng 09 tháng sau lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, ngày 08.12. Ngày Đức Trinh Nữ Maria chào đời là khởi đầu cho mùa cứu rỗi, Mẹ như “sao mai” dẫn lối loài người, như “rạng đông” báo hiệu mặt trời.

Ngay từ thế kỷ 06, cả Giáo Hội Đông Phương lẫn Tây Phương đã cử hành lễ mừng Sinh nhật Đức Mẹ. Giáo Hội hân hoan mừng Sinh nhật Đức Maria. “Ngày hôm nay bà Anna hiếm muộn vỗ tay reo mừng, trái đất bừng sáng, các vua hát mừng, các tư tế hân hoan chúc lành, toàn thể vũ trụ vui mừng, vì Ngài là hoàng hậu và là nàng dâu tinh khiết của Chúa Cha đã nảy sinh từ gốc Jesse” (phỏng theo Kinh Nhật Tụng của Ðông Phương).
Đức Maria “là con ông Gioakim và bà Anna. Cả hai đều bởi dòng dõi vua Đavít, và gia đình thầy cả thượng phẩm Aaron. Thiên Chúa đã cho ông bà sinh một người con quý báu trên đời là để thưởng công hai ông bà. Nếu việc Đức Maria sinh ra làm cho thế gian vui mừng, thì gia đình ông Gioakim vui sướng biết chừng nào. Sau khi sinh con được 08 ngày, theo thông lệ, ông bà đã đặt tên con là MARIA, nghĩa là “Sao Biển” (Sách Hạnh các thánh).
Dưới mắt Thiên Chúa, em bé này thật là một kiệt tác, vì tất cả những gì tốt đẹp nhất làm được thì Ngài đã làm cho em. Ngay khi em còn trong bụng mẹ, Thiên Chúa đã chuẩn bị em cho sứ mạng làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Mẹ Ngôi Lời nhập thể. Em tên là Maria.
Ngày bé Maria chào đời, Thiên Chúa chan chứa mừng vui và hy vọng. Maria vừa là quà tặng tuyệt vời của Thiên Chúa cho nhân loại, vừa là đại diện nhân loại để đón nhận ơn cứu độ từ trời cao.
Thiên Chúa cần một người mẹ xứng đáng cho Con Một của mình. Ngài muốn Con mình sinh ra từ lòng một phụ nữ, để Người Con ấy thực sự là người trọn vẹn. Maria được chọn để làm người mẹ ấy, dù chẳng có công chi. Vì thế ngay giây phút đầu tiên thai nhi Maria còn trong bụng mẹ, Thiên Chúa đã ban dồi dào ơn thánh. Em được gìn giữ khỏi những vết nhơ của tội nguyên tổ.
Bé Maria đã lớn lên, đã thành một thiếu nữ, đã đính hôn với Giuse. Maria đã đi con đường tự nhiên của các thiếu nữ Do Thái. Ơn Chúa tuy không làm cho Maria mang bề ngoài khác hẳn mọi người, nhưng vẫn âm thầm hoạt động mãnh liệt nơi tâm hồn.
Khác với bà Evà, Maria tự nguyện buông đời mình để Chúa sử dụng. Cả tình yêu và hôn nhân với Giuse, bây giờ cũng mang ý nghĩa mới. Maria tin tưởng để Thiên Chúa dắt mình đi vào những lối chưa tường. Cuộc đời của Mẹ như một bài ca bất tận: “Con sẽ hát bài ca dâng Chúa, vì phúc lộc Ngài ban” (Tv 12). “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả…” (Lc 1,49).
Lm. Sta-nít-la-ô Nguyễn Đức Vệ
Nguồn: tonggiaophanhue.org
