Con vẫn nhớ phút giây đó
khi buổi chiều vàng gió lặng trong ngàn hơi im bặt của thinh không
bước chân tiến, lòng hăng hái mà tâm muốn cất vang
tiếng hồn con như bật ngân câu ca của tơ lòng
con nói với con người lời của lòng con: tạm biệt, tạm biệt mọi người tôi đi tìm Thượng Đế. Để xin được chọn Ngài làm người yêu muôn thuở của đời tôi.
Con đã đi
lòng chẳng luyến lưu gì
tương lai, tiền đồ hay bất cứ mộng mơ của thanh xuân mới vội chớm nở.
Và con đã đi
khi mắt nhìn thẳng và tiến bước
chao ôi, có bao giờ, đã có bao giờ con hạnh phúc đến vậy chăng?
Không rõ tháng năm đã vần xoay bao lần, đảo ngược mấy phen
dẫu có thể đếm bằng số, định bằng giờ và nhắc về những phút giây
nhưng chuyện con và Ngài đã không khi nào dừng lại để kiểm chứng bằng thời gian.
đó là khi đêm tàn?
hay ngày chạng vạng?
nhật nguyệt đổi trang?
có nắng ươm vàng?
hay giông bão nổi?
Chỉ một lần, một lần thôi
mình con và Ngài trong đêm tối
(nhưng đối với Ngài đêm tối có là chi, vì đêm đen sáng tỏ như ban ngày, ánh sáng và bóng tối cũng như nhau)
con nghe lời Ngài hỏi:
Con có muốn theo Ta?
Mắt con đăm chiêu nhìn lên Thánh Giá
Ngài biết mà, biết lòng con là những nỗi diết da
con đã theo Ngài, khó khăn chẳng nề hà
bởi con chỉ có một cuộc đời, và con khát khao được dâng về Ngài tất cả.
Nhưng con đã cúi đầu
dòng lệ nóng ứ tràn cả bờ mi
con biết Ngài đã thấy cả những bất nhất trong chính tâm can con
bởi có biết bao điều con muốn lại không làm
và những điều mình làm lại là điều mình không hề muốn.
con vẫn biết có những khắc thời theo Ngài trong mỏi mệt
con buông mình níu tay bởi những điều không đến từ Ngài, cả những gương mặt không phải là Ngài, và
tích trữ
và chiếm hữu
và lấp lửng trong ngoài.
Cũng đã lắm phen con hoảng hốt nhìn lại đời mình
sao chằng chịt những mơ hồ không tên
sao chới với trong những ràng buộc không dáng hình
sao lặng thinh trước những bủa vây của tâm khảm vắng bóng tiếng nguyện lời kinh…
Con xa Chúa, Chúa ơi, con xa Chúa thật rồi
Con đã bỏ quên tình yêu của đời mình
con quay lưng với tình yêu đã vì mình mà chết trên thập hình
con bội phản với Đấng đợi chờ con từ muôn kiếp, dẫu con bội tình Ngài vẫn làm thinh
để con có cơ hội trở về và tắm mình trong lòng thương lân tuất chẳng bao giờ cạn vơi một khối tình.
Một lần nữa con nghe Ngài gọi tên mình
ở sâu tận sâu trong con
Ngài vẫn đang nói với con bằng một tình yêu thắm màu
Ngài chẳng đổi thay dẫu những ngày u tối con ngỡ Ngài buông tay con
nhưng Ngài vẫn có đó, cho con được réo gọi trong lặng thinh, tên Ngài.
Con nghiệm ra,
là người tình của Thánh Giá
con được tuyển chọn để tháp nhập trong tình yêu
những khó khăn tưởng bi đát trăm chiều
cả cơn đau chưa lần nào ngơi nghỉ
hay những tổn thương khiến đôi lần tim con bi lụy
lại là lễ dâng con tiến Ngài mỗi chiều trong u tịch mà ắp đượm tình thương.
bởi thánh giá đời con cần được gắn kết bằng hương khiêm nhu, vị đắng nồng của mùa đương dâng hiến
cùng lời thầm thĩ khi sương mai chưa tan dần trên ngọn cỏ
lại nồng nàn thiên đường
của hồn thơ bé mong chạm tới Đấng là Chúa Tể tình thương.
Ôi Giêsu, tình yêu của con
ôi Giêsu, gia nghiệp đời con
ôi Giêsu, Đấng đã gọi, chọn và cùng con kết giao lời đá vàng
ôi, niềm vinh dự, và hạnh phúc duy nhất của đời con
con gọi tên Ngài
và xin chọn Ngài, theo Ngài, phó dâng đời con trong tay Ngài
mãi không phai.
Agata Kitu,
Hội dòng Mến Thánh Giá Huế