
(2 Sm 6:12b-15.17-19; Mc 3:31-35)
Bài đọc 1 hôm nay trình bày cho chúng ta niềm vui của vua Đavít và dân Israel khi rước Hòm Bia Thiên Chúa về nơi đã dựng sẵn: “Hôm đó, vua Đavít ra đi và rước Hòm Bia Thiên Chúa từ nhà ông Ôvết Êđôm lên Thành vua Đavít, trong niềm hân hoan. Khi những người khiêng Hòm Bia của Đức Chúa đi được sáu bước, thì vua sát tế một con bò và một con bê béo” (2 Sm 6:12b-13). Trong những lời này, chúng ta nhận ra hai yếu tố quan trọng trong việc thờ phượng, đó là thái độ vui mừng khi cung nghinh Thiên Chúa ngự vào cuộc đời chúng ta và sự quảng đại tiến dâng lên Ngài những của lễ đẹp lòng Ngài. Nhiều lần, chúng ta thấy việc cung nghinh hay đón Chúa vào trong cuộc đời mình là một gánh nặng hay chỉ được làm như một thói quen. Chúng ta không cảm thấy việc đón Chúa như là một đặc ân, một niềm vui khôn tả. Để rồi chúng ta tiếc khoảng thời gian bỏ ra để đến với Ngài. Hình ảnh vui mừng và quảng đại của vua Đavít mời gọi chúng ta nhìn lại thái độ của mình khi cung nghinh Chúa vào trong lòng chúng ta khi rước lễ. Chỉ khi chúng ta có thái độ tôn thờ tương xứng, chúng ta mới có thể trở nên người mang niềm vui và bình an của Chúa đến cho những người chúng ta gặp gỡ.
Ai trong chúng ta cũng có một gia đình và những người thân trong gia đình. Tiêu chuẩn để xác định chính là tính huyết thống. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đưa ra một tiêu chuẩn mới để xác định ai thuộc về gia đình của Thiên Chúa. Chúng ta thử xem mình có thuộc gia đình của Ngài không? Những người Thánh Máccô đề cập trong bài Tin Mừng là những người thuộc ‘máu huyết’ của Chúa Giêsu: “Khi ấy, mẹ và anh em Đức Giêsu đến, đứng ở ngoài, cho mời Người ra” (Mc 3:31). Nhóm này cũng chính là nhóm được đề cập đến trong 3:21 – “Thân nhân của Người hay tin ấy, liền đi bắt Người, vì họ nói rằng Người đã mất trí.” Còn trong bối cảnh của trình thuật hôm nay, chúng ta không biết lý do họ đến tìm Chúa Giêsu. Dù có lý do gì, chúng ta thấy tình máu mủ lúc nào cũng quan tâm chăm sóc cho nhau. Đây chính là tiêu chuẩn mà không chỉ những người Do Thái, nhưng tất cả mọi dân tộc xem là tiêu chuẩn cần thiết để cho biết một người thuộc về gia đình mình hay không.
Trong bối cảnh bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy đám đông không tỏ thái độ chống đối Chúa Giêsu, nhưng chuyển lời đến Ngài là “có mẹ và anh em chị em Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy!” (Mc 3:22). Đứng trước sự kiện này, Chúa Giêsu đi xa hơn tiêu chuẩn máu mủ để khẳng định những ai sẽ thuộc về gia đình mới của Ngài: Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?” (Mc 3:33). Trong những lời này, chúng ta thấy dường như Chúa Giêsu có những lời không mấy thân thiện với những thành viên thuộc gia đình tự nhiên của Ngài, ngược với những người thuộc gia đình thiêng liêng mà Ngài sẽ thiết lập. Theo Chúa Giêsu, những người thuộc gia đình của Ngài không chỉ là những người thuộc máu mủ, nhưng là những “ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi” (Mc 3:35). Trong một xã hội mà các mối tương quan gia đình là điều tuyệt đối rất quan trọng, thì ý tưởng một gia đình thiêng liêng có một hiệu quả là tương đối hoá các mối tương quan khác và làm cho những người theo Chúa Giêsu trở thành những người đánh giá các tương quan này trong ánh sáng của tiêu chuẩn là thánh ý Thiên Chúa. Nói cách khác, tiêu chuẩn để đánh giá một thành viên có thuộc gia đình thiêng liêng của Chúa Giêsu không là thi hành ý muốn của Thiên Chúa. Chúng ta cần lưu ý rằng, để trở thành thành viên của gia đình Chúa Giêsu, việc nhận ra ý muốn của Ngài thì chưa đủ, nhưng còn phải đem ra thực hành. Cuộc sống thường ngày dạy chúng ta rằng nhiều lần chúng ta nhận ra ý muốn của Thiên Chúa, nhưng chúng ta không muốn đem ra thực hành vì nó đỏi hỏi chúng ta phải bỏ đi nhiều khuynh hướng và phản ứng tự nhiên trong chúng ta. Thật vậy, tìm ra thánh ý Thiên Chúa đã khó, thực hành ý muốn của Ngài lại khó hơn. Chỉ có những người “theo sát” Chúa Giêsu mới có khả năng trở thành thành viên gia đình mới của Ngài.
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
