
(Rm 8:31b-39; Lc 13:31-35)
Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta đôi khi cũng gặp phải sự chống đối, nhất là khi chúng ta phục vụ trong các hội đoàn hay cộng đoàn. Khi bị chống đối, đôi khi chúng ta để cho mình bị chi phối bởi phản ứng tự nhiên để rồi nhiều khi “kéo bè kéo nhóm” để chống lại những người đã chống đối mình. Trong bài đọc 1 hôm nay, Thánh Phaolô nhắc nhở các tin hữu Rôma phải luôn tín thác vào Thiên Chúa vì chính Ngài là Đấng luôn bênh đỡ chúng ta (Rm 8:31b). Những lời này làm chúng ta được an ủi khi bị chống đối: “Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tiếc, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta. Một khi đã ban Người Con đó, lẽ nào Thiên Chúa lại chẳng rộng ban tất cả cho chúng ta?” (Rm 8:32). Chính Chúa Giêsu đã bị trao nộp để chúng ta được sống và được sống dồi dào. Ngài bị trao nộp để mạc khải cho chúng ta tình yêu trung thành của Thiên Chúa dành cho con người. Dù bị chống đối, bị loại trừ bởi người khác, nhưng Thiên Chúa vẫn luôn bên cạnh chúng ta. Ngài vẫn yêu chúng ta với một tình yêu không thay đổi, không phân chia. Tin tưởng điều đó, Thánh Phaolô đã thốt lên: “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo?” (Rm 8:35). Ngài tiếp: “Đúng thế, tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta” (Rm 8:38-39). Những lời này vừa là lời an ủi cho chúng ta khi bị chống đối hoặc khi gặp thử thách và sa ngã, vừa là thách đố cho ngày sống của chúng ta. Nó là thách đố vì chúng ta thường để cho chính mình bị tách khỏi tình yêu Thiên Chúa bởi những lo toan trong cuộc sống hoặc những thói hư tật xấu. Đừng tách mình ra khỏi tình yêu của Chúa. Hãy để Chúa yêu chúng ta trong từng giây phút sống: khi đau buồn hay vui cười, khi thành công hay thất bại, khi hợp nhất hay chia rẽ!
Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Thánh Luca làm nổi bật sự vâng phục của Chúa Giêsu với thánh ý của Thiên Chúa và sự chăm sóc đầy yêu thương của Ngài cho Thành Giêrusalem, thành của Thiên Chúa, và dân trong thành. Ẩn dấu bên dưới đề tài lớn này là đề tài chống đối quen thuộc mà Chúa Giêsu, vị ngôn sứ của Thiên Chúa, luôn đối diện trong suốt sứ vụ của mình. Điều đáng làm chúng ta ngạc nhiên trong đoạn trích hôm nay là những người Pharisêu đến khuyến cáo Chúa Giêsu về mối nguy hiểm đang chờ đợi Ngài: “Khi ấy, tại Giêrusalem, có mấy người Pharisêu đến thưa Đức Giêsu rằng: “Xin ông đi ra khỏi đây, vì vua Hêrôđê đang muốn giết ông!” (Lc 13:31). Chúng ta ngạc nhiên vì những người Pharisêu thường là những người chống lại và muốn giết Chúa Giêsu. Nhưng ở đây, họ lại giúp Ngài. Đây có thể là chứng từ mang tính tích cực duy nhất về những người Pharisêu trong Tin Mừng Thánh Luca. Chi tiết này cho thấy dù những người được xem là “xấu” cũng có lúc làm việc tốt. Chúng ta không nên rơi vào tình trạng “đóng khung” anh chị em mình. Ai trong chúng ta cũng được ban cho lý trí và ý chí để biết và để muốn. Hai khả năng này sẽ giúp chúng ta chọn lựa và quyết định để thay đổi. Hãy để cho chính mình và người khác cơ hội thay đổi khi nhận ra mình đang sống một lối sống chống lại Chúa Giêsu.
Trong câu trả lời cho những người Pharisêu, Chúa Giêsu khẳng định rằng, Ngài không lùi bước dù có bị giết chết: “Người bảo họ: “Các ông hãy đi nói với con cáo ấy thế này: ‘Hôm nay và ngày mai tôi trừ quỷ và chữa lành bệnh tật, ngày thứ ba tôi hoàn tất” (Lc 13:32). Những lời này cho thấy, Chúa Giêsu phải vâng phục Thiên Chúa hơn là nghe theo người đời. Ngài kính sợ Thiên Chúa [Cha Ngài] hơn là sợ con người. Chúa Giêsu xem Hêrôđê Antipas là một người xảo quyệt và ranh mãnh. Chúng ta không nên bỏ qua việc đưa lời phê bình về một hình ảnh mang tính chính trị trong trích đoạn này. Trong Tin Mừng Thánh Luca, không có gì được xâm phạm đến trật tự xã hội mà người La Mã đã thiết lập hoặc những người như Hêrôđê, là những người gìn giữ trật tự đó. Chúa Giêsu phê bình họ cách tự do. Điều này cho thấy Chúa Giêsu không lệ thuộc vào trật tự xã hội và những lối thực hành mà người La Mã cũng như đồng minh dấn thân sống. Ngài từ chối bạo lực và lối sống bóc lột mà họ chấp nhận như là một sự bình thường của cuộc sống, và lời giảng dạy cũng như hành vi của Ngài đối nghịch với nhiều lối sống khác mà họ chấp nhận và phổ biến. Là những môn đệ Chúa Giêsu, chúng ta có sẵn sàng sống một lối sống khác biệt, đó là thánh thiện, thành thật và thanh thản dù những người chung quan chúng ta không sống không? Chúa Giêsu cho biết, trong ba ngày Ngài sẽ hoàn tất công việc của Ngài. Điều này cho thấy Hêrôđê không thể ngăn chặn Chúa Giêsu khỏi việc thực hiện sứ mệnh rao giảng Nước Thiên Chúa từ ngày này sang ngày khác. Chỉ trong thời gian của Thiên Chúa, Chúa Giêsu sẽ đến Giêrusalem và sẽ được làm cho sống lại trong vinh quang bởi Thiên Chúa trong ngày thứ ba. “Tuy nhiên, hôm nay, ngày mai và ngày mốt, tôi phải tiếp tục đi, vì một ngôn sứ mà chết ngoài thành Giêrusalem thì không được” (Lc 13:33). Những lời này cho thấy Chúa Giêsu quyết định đón nhận thánh ý Thiên Chúa (Điều này được diễn tả cách mạnh mẽ trong thuật ngữ “phải” [Gk. dei]). Chúng ta có quyết định đón nhận thánh ý Thiên Chúa dù phải đối diện với sự loại trừ và đau khổ không?
Bài Tin Mừng kết thúc với những lời đầy yêu thương của Chúa Giêsu dành cho Giêrusalem, thành của Thiên Chúa và con cháu của thành: “Giêrusalem, Giêrusalem! Ngươi giết các ngôn sứ và ném đá những kẻ được sai đến cùng ngươi! Đã bao lần Ta muốn tập họp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập họp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu. Thì này, nhà các ngươi sẽ bị bỏ mặc cho các ngươi. Mà Ta nói cho các ngươi hay: các ngươi sẽ không còn thấy Ta nữa cho đến thời các ngươi nói: Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa!” (Lc 13:34-35). Giêrusalem không chỉ là nơi Chúa Giêsu bị giết, nhưng cả những người được sai đến với thành và con cháu của thành. Qua hình ảnh gà mẹ, Thánh Luca nói đến hình ảnh một Chúa Giêsu đầy yêu thương. Ngài chăm sóc và bảo vệ những ai thuộc về Ngài. Ngài luôn yêu thương họ và sẵn sàng chịu mọi sự để cho họ được bình an. Mỗi người chúng ta cũng được mời gọi chăm sóc và bảo vệ những ai thuộc về mình bằng cách yêu thương và sẵn sàng chịu mọi khó khăn để mang cho họ sự bình an mà Chúa Giêsu đã hứa.
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
