Giữa một thế giới ồn ào, nơi con người không ngừng lên tiếng để khẳng định bản thân, đời sống tu trì lại được mời gọi bước vào một con đường khác: con đường của thinh lặng và vâng phục. Đó không phải là sự im lặng bị động hay cam chịu, nhưng là một chọn lựa có ý thức, phát xuất từ lòng yêu mến và niềm tin. Trong thinh lặng, người tu sĩ học lắng nghe tiếng Chúa rõ hơn, và trong vâng phục, người tu sĩ học để cho ý Chúa trở thành kim chỉ nam cho đời mình.
Trong đời sống tu trì, vâng phục không chỉ là thi hành một mệnh lệnh, nhưng là một hành vi đức tin sâu xa. Đó là con đường mà người tu sĩ bước theo Đức Kitô – Đấng đã “vâng phục cho đến chết, và chết trên thập giá”. Tuy nhiên, vâng phục chỉ thực sự tròn đầy khi được thực hiện trong thinh lặng, nơi không có lời biện minh, không tìm sự nhìn nhận, và không cần chứng minh bản thân.
Thinh lặng là mảnh đất để vâng phục bén rễ. Khi người tu sĩ biết thinh lặng trước những điều không hiểu hết, trước những quyết định không trùng khớp với suy nghĩ riêng mình, trái tim mới có cơ hội lắng nghe tiếng Chúa đang nói qua trung gian con người và hoàn cảnh. Vâng phục trong thinh lặng không làm nghèo đi lý trí, nhưng thanh luyện ý riêng để mở ra cho ý Chúa.
Có những lúc vâng phục trở nên nặng nề, bởi nó chạm đến cái tôi sâu kín nhất: mong muốn được tôn trọng, được lắng nghe, được làm theo cách mình cho là tốt hơn. Trong những giây phút ấy, thinh lặng không phải là trốn tránh, nhưng là chọn lựa đặt mình trước mặt Chúa, để Người bẻ gãy những kháng cự âm thầm và uốn nắn con tim theo hình ảnh của Người.
Vâng phục trong thinh lặng cũng là một hy lễ âm thầm. Không ai thấy, không ai khen, nhưng Thiên Chúa thấy. Chính trong sự ẩn khuất ấy, đời sống tu trì được thanh luyện khỏi những tìm kiếm danh dự hay thành công bề ngoài. Người tu sĩ học sống cho Chúa một cách tinh tuyền, không pha trộn những toan tính riêng tư.
Thinh lặng còn giúp vâng phục trở thành nguồn mạch bình an. Khi không cần phải giải thích hay tự vệ, người tu sĩ được giải thoát khỏi những xáo động nội tâm và học phó thác trọn vẹn. Sự bình an này không đến từ việc mọi sự diễn ra theo ý mình, nhưng từ xác tín rằng Thiên Chúa đang dẫn dắt qua cả những con đường khó hiểu nhất.
Vâng phục trong thinh lặng, vì thế, không làm con người nhỏ lại, nhưng làm cho trái tim trở nên rộng mở hơn cho Thiên Chúa. Đó là con đường khiêm hạ nhưng sinh hoa trái, nơi người tu sĩ được biến đổi từng ngày để trở nên giống Đức Kitô hơn – Đấng đã yêu thương và vâng phục trong thinh lặng cho đến cùng.
Vâng phục trong thinh lặng là một hành trình dài và không dễ dàng, nhưng đó là con đường dẫn đến tự do nội tâm đích thực. Khi người tu sĩ dám buông bỏ ý riêng, chấp nhận ẩn mình và để Chúa hành động, trái tim sẽ dần được biến đổi. Xin cho mỗi người sống đời tu trì biết yêu mến thinh lặng, can đảm vâng phục trong những điều nhỏ bé hằng ngày, để qua chính cuộc đời mình, hình ảnh Đức Kitô – hiền lành, khiêm nhường và vâng phục – được phản chiếu cách âm thầm nhưng trọn vẹn giữa lòng thế giới.
Maria Cẩm Tiên
