Suy Niệm Lời Chúa – Thứ Ba sau Chúa Nhật XXVI Thường Niên – Hãy Có Con Tim Rộng Mở

(Dcr 8:20-23; Lc 9:51-56)

Chúng ta tìm kiếm điều gì trong từng ngày sống? Chúng ta có tìm kiếm Thiên Chúa không hay chúng ta tìm kiếm chính mình. Trong bài đọc 1 hôm nay, ngôn sứ Dacaria tuyên sấm rằng người muôn dân muôn nước sẽ tuôn đến Giêrusalem để tìm kiếm Đức Chúa: “Các nước và dân cư trong các thành phố lớn vẫn còn tuôn đến. Dân thành này sẽ đến thành khác mà nói rằng: ‘Nào ta cùng đi làm cho nét mặt Đức Chúa dịu lại và tìm kiếm Đức Chúa các đạo binh; cả tôi nữa, tôi cũng đi!’ Các dân đông đảo và các nước hùng cường sẽ đến tìm kiếm Đức Chúa các đạo binh ở Giêrusalem và làm cho nét mặt Đức Chúa dịu lại” (Dcr 8:20-22). Mọi người tìm kiếm Đức Chúa với mục đích làm nguôi cơn thịnh nộ của Ngài, làm cho “nét mặt Đức Chúa dịu lại.” Tuy nhiên, điều đáng lưu ý ở đây là việc Đức Chúa chọn Giêrusalem là nơi mà muôn dân tuôn đến để tìm kiếm Ngài. Nói cách cụ thể hơn, “trong những ngày ấy, mười người đàn ông thuộc mọi ngôn ngữ trong các dân tộc sẽ níu lấy áo của một người Giuđa mà nói: ‘Chúng tôi muốn đi với anh em, vì chúng tôi đã nghe biết rằng Thiên Chúa ở với anh em’” (Dcr 8:23). Đức Chúa sử dụng con cái Israel để chứng tỏ cho muôn dân biết Ngài đang hiện diện ở giữa họ. Chi tiết này mời gọi chúng ta nhìn lại sự hiện diện của mình ở giữa anh chị em. Liệu cuộc sống chúng ta có trở nên dấu chứng sự hiện diện của Thiên Chúa ở giữa lòng đời không? Liệu chúng ta có thể nói với những người đang tìm kiếm Thiên Chúa rằng: Hãy nhìn vào cuộc sống của tôi, anh chị em sẽ nhận ra Thiên Chúa đang hiện diện với anh chị em!

Bài Tin Mừng hôm nay bắt đầu với sự kiện “khi đã tới ngày Đức Giêsu được rước lên trời, Người nhất quyết đi lên Giêrusalem” (Lc 9:51). “Đã đến ngày” nói lên sự khẩn cấp sứ mệnh của Chúa Giêsu. Như chúng ta biết, đối với Thánh Luca, Giêrusalem là trung tâm nơi Chúa Giêsu kết thúc sứ mệnh trên trần thế của mình; Giêrusalem cũng là nơi các Tông Đồ [Giáo Hội tiên khởi] bắt đầu sứ mệnh rao giảng của mình. Chỉ trong “bối cảnh khẩn cấp” của việc “kết thúc” và “bắt đầu” sứ mệnh này mà chúng ta hiểu những lời của Chúa Giêsu.

Để chuẩn bị cho sự kiện Ngài lên Giêrusalem, Chúa Giêsu “sai mấy sứ giả đi trước. Họ lên đường và vào một làng người Samari để chuẩn bị cho Người đến” (Lc 9:52). Hành trình của Chúa Giêsu phải đi qua làng Samaria, nhưng vì Ngài đang đi về hướng Giêrusalem nên dân làng không đón tiếp Ngài (x. Lc 9:53). Hình ảnh “không đón tiếp” này dường như hoàn toàn trái ngược với hình ảnh mà Thánh Luca vẽ lên khi nói đến người Samaria. Như chúng ta biết, Thánh Luca thuật lại việc Chúa Giêsu dùng dụ ngôn người Samaria nhân hậu trong chương kế tiếp để dạy các môn đệ (Lc 10:25-37), người Pharisêu và kinh sư về lòng nhân từ. Lý do mà người Samaria không đón tiếp Chúa Giêsu đơn giản là vì Ngài đang trên đường lên Giêrusalem. Khi đọc những câu Tin Mừng trên, chúng ta đôi khi có thái độ khó chịu với những người Samaria. Tuy nhiên, đây cũng chính là hình ảnh mỗi người trong chúng ta. Thật vậy, chi tiết này làm chúng ta suy gẫm về nhiều lần đã không đón tiếp Chúa Giêsu vào trong đời mình, hoặc nếu đón tiếp thì cũng với thái độ hời hợt và với con tim bị phân chia.

Thái độ không đón tiếp của người Samaria trở thành lý do để “hai môn đệ Người là ông Giacôbê và ông Gioan nói rằng: ‘Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó không?’ Nhưng Đức Giêsu quay lại quở mắng các ông. Rồi Thầy trò đi sang làng khác” (Lc 9:54-56). Chúa Giêsu khuyến cáo các môn đệ không theo bản tính tự nhiên của mình để đáp trả lại người khác. Nhưng phải luôn tìm thánh ý Thiên Chúa. Việc Ngài lên Giêrusalem là ý muốn của Cha Ngài. Chi tiết này cho thấy Chúa Giêsu thực hiện những điều Ngài dạy các môn đệ ngay trong những câu đầu tiên của chương 9 này (x. Lc 9:1-6). Nhiều lần chúng ta cũng tỏ thái độ giận dữ như Giacôbê và Gioan khi không được tiếp đón như lòng mong ước hoặc khi người khác không làm theo ý muốn của mình. Những khi như thế, Chúa Giêsu cũng “khiển trách” chúng ta. Ngài mời gọi chúng ta không phản ứng theo bản tính tự nhiên, nhưng biết đọc ra điều Chúa muốn trong những sự kiện đó. Ngài muốn chúng ta phải chậm xét đoán hầu tìm ra lý do tại sao anh chị em mình lại có thái độ như thế. Kinh nghiệm của đời sống thường ngày dạy ta rằng, khi thật sự đặt mình vào trong hoàn cảnh của người khác, chúng ta có thể có thái độ tệ hơn anh chị em mình. Chúng ta cần có con tim rộng mở để cảm thông cho anh chị em mình trong mọi hoàn cảnh sống. Chỉ có như thế, chúng ta mới có thể nhận ra thánh ý Thiên Chúa trong mọi sự kiện của đời sống thường ngày.

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB