
Mỗi độ xuân về, trên bàn thờ gia đình người Miền Nam, mâm trái cây “cầu – dừa – đủ – xài” lại xuất hiện như một lời chúc giản dị mà thâm sâu. Không phải là ước mơ giàu sang phú quý, không phải tham vọng hơn người, nhưng là một lời khẩn nguyện rất người: cầu cho đủ để sống, đủ để đi tiếp, đủ để không thiếu thốn trong năm mới.
Nhưng nếu dừng lại một chút và nhìn bằng ánh mắt đức tin, ta sẽ nhận ra: mâm trái cây ấy không chỉ là một nét văn hóa. Nó âm thầm vang vọng một lời kinh mà người Kitô hữu đọc mỗi ngày:
“Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày.”
1. “Đủ cho hôm nay” – Lời cầu rất Việt Nam
Người Việt vốn thực tế. “Đủ xài” nghĩa là đủ cơm ăn, đủ áo mặc, đủ sức khỏe, đủ bình an trong gia đình. Sau những năm nhiều biến động – kinh tế khó khăn, bệnh tật, những đổ vỡ âm thầm trong gia đình hay đời sống ơn gọi – người ta không còn dám cầu xin điều lớn lao. Chỉ xin đủ để đứng vững.
Có khi, “đủ cho hôm nay” đã là một ơn lớn. Và đó cũng chính là điều Kinh Lạy Cha dạy ta: không xin lương thực cho cả đời, không xin bảo đảm cho mười năm tới, chỉ xin cho hôm nay.
Thiên Chúa không dạy ta sống bằng nỗi lo của ngày mai.
Ngài dạy ta sống bằng niềm tin của hôm nay.
2. “Lương thực hằng ngày” – Không chỉ là cơm bánh
Khi Chúa Giêsu dạy các môn đệ cầu xin “lương thực hằng ngày”, Ngài không chỉ nói về bánh ăn. Lương thực ấy còn là:
- Sức mạnh để tha thứ khi lòng còn tổn thương.
- Sự kiên nhẫn để tiếp tục yêu thương khi tình yêu đã mệt mỏi.
- Ánh sáng để bước đi khi tương lai mù mịt.
- Ân sủng để trung tín với ơn gọi giữa những thử thách âm thầm.
Có những ngày ta không thiếu tiền bạc, nhưng thiếu bình an.
Có những ngày ta không thiếu công việc, nhưng thiếu hy vọng.
Có những ngày ta không thiếu lời nói, nhưng thiếu yêu thương.
Chính trong những ngày ấy, lời “xin cho chúng con hôm nay” trở thành lời cầu sống còn.
3. Từ “đủ xài” đến “đủ Chúa”
Mâm trái cây Tết dạy ta một bài học giản dị: biết đủ. Còn Kinh Lạy Cha đưa ta đi xa hơn: biết đủ vì có Chúa. Khi con người chỉ tìm “đủ xài”, họ có thể rơi vào nỗi sợ thiếu thốn. Nhưng khi tin rằng Thiên Chúa là Cha, họ khám phá ra một sự thật sâu xa: Đấng ban sự sống sẽ không bỏ mặc con cái mình.
Sự đủ đầy lớn nhất không phải là có nhiều, nhưng là biết mình được yêu thương. Không phải là kiểm soát tương lai, nhưng là tin rằng tương lai nằm trong tay Cha. Khi Cha là đủ, mọi thiếu thốn không còn làm ta hoảng sợ.
4. Bước vào năm mới: sống từng ngày trong tín thác
Bước vào năm mới, ta mang theo nhiều kế hoạch và ước mơ. Nhưng giữa những dự tính ấy, lời Kinh Lạy Cha nhắc ta một điều cốt lõi:
Đừng sống bằng nỗi lo ngày mai. Hãy sống trọn hôm nay.
Nếu hôm nay ta biết tha thứ – thế là đủ.
Nếu hôm nay ta biết cảm ơn – thế là đủ.
Nếu hôm nay ta vẫn còn tin – thế là đủ.
Vì mỗi ngày là một ân ban.
Và ân ban ấy đến từ một Người Cha.
5. Lời nguyện đầu năm
Khi đứng trước mâm trái cây ngày Tết, người Kitô hữu có thể thầm thưa:
Lạy Cha,
xin cho con hôm nay đủ ơn để sống,
đủ đức tin để không bỏ cuộc,
đủ hy vọng để không nản lòng,
đủ yêu thương để không khép lại trái tim.
Xin cho con biết rằng:
khi Cha là đủ, con không còn thiếu điều gì.
Từ mâm trái cây Tết đến lời Kinh Lạy Cha, hành trình đức tin của người Việt thật đẹp: một ước mong rất đời dẫn ta đến một niềm tin rất sâu. Có lẽ điều làm nên vẻ đẹp của đời sống Kitô hữu Việt Nam chính là sự giao thoa ấy: một mâm trái cây rất dân tộc dẫn ta đến một lời kinh rất Tin Mừng. Giữa những biến động của thời đại, giữa những lo lắng cho tương lai, giữa những ước mơ còn dang dở, lời cầu “đủ cho hôm nay” trở thành nền tảng vững chắc. Vì khi Thiên Chúa là Cha, mỗi ngày đều có ý nghĩa. Khi ân sủng được ban từng ngày, ta không còn sợ ngày mai. Và có lẽ, bước vào năm mới, lời chúc ý nghĩa nhất không phải là “phát tài phát lộc”, nhưng là: Chúc nhau biết sống “đủ cho hôm nay” trong vòng tay của Cha. Vì khi ta biết sống “đủ cho hôm nay”, ta đang sống trong chính nhịp đập của Kinh Lạy Cha – nhịp đập của một niềm tin rằng: Cha biết con cần gì. Và thế là đủ.
Francis Khăm
Xuân Bính Ngọ – 2026
Nguồn: dongten.net
