Hành Trình 40 Ngày Sa Mạc: Ngày Thứ Bốn Mươi – Niềm Mong Đợi Tràn Đầy Hy Vọng

Thứ Bảy Tuần Thánh

Hôm nay là một ngày của thinh lặng. Đối với các môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu, hẳn đó là một ngày đầy bối rối. Làm sao Chúa Giêsu lại có thể không còn nữa? Tại sao Người không làm phép lạ bước xuống khỏi Thập Giá? Phải chăng Người là kẻ lừa dối? Là kẻ nói dối? Phải chăng Người không phải là Con Thiên Chúa, không phải là Đấng Mêsia? Những câu hỏi này và nhiều câu hỏi khác hẳn đã lướt qua tâm trí của biết bao người theo Chúa. Người đã thực sự chết và đang nằm trong ngôi mộ trống.

Nhưng Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ diễm phúc của chúng ta, lại có những suy nghĩ khác. Mẹ ở trong bình an và tràn đầy niềm mong đợi vui mừng. Mẹ vừa trải qua nỗi đau lớn nhất mà một người mẹ có thể chịu đựng, và giờ đây Mẹ biết rằng rất sớm thôi, Mẹ sẽ lại được gặp Con mình. Mẹ chờ đợi niềm vui Phục Sinh và hẳn đã bắt đầu nếm cảm niềm vui ấy cách dồi dào ngay trong ngày Thứ Bảy Tuần Thánh.

Suốt Mùa Chay, chúng ta đã suy niệm về tội lỗi, đau khổ và hy sinh. Nếu không biết phần kết của câu chuyện, những suy niệm ấy có thể dẫn đến buồn chán và thất vọng. Nhưng Thập Giá dẫn đến Phục Sinh. Chính vì thế, những hy sinh chúng ta đã thực hiện trong Mùa Chay không phải là cứu cánh tự thân, mà là phương thế để được tham dự sâu xa hơn vào niềm vui trọn hảo của mầu nhiệm Phục Sinh.

Sự thinh lặng và niềm mong đợi đầy hy vọng phải luôn đồng hành với mọi hành vi yêu thương hy sinh, mọi đau khổ được đón nhận, mọi tội lỗi được vượt thắng và mọi thập giá được vác lấy. Nhờ cuộc đời, cái chết và sự Phục Sinh của Chúa Giêsu, mỗi khi chúng ta kết hợp hành động của mình với hành động của Người, chúng ta trở nên sinh hoa trái cho Nước Thiên Chúa. Và khi ấy, chúng ta được mời gọi ở lại trong sự mong đợi thinh lặng, đầy hy vọng, trước hoa trái tốt lành sẽ được trổ sinh.

Khi chúng ta tha thứ cho người đã làm tổn thương mình, và lấy lòng thương xót đáp lại thay vì xét đoán, chúng ta sẽ không còn cay đắng hay oán hận. Trái lại, chúng ta sẽ nhận được hồng ân của sự mong đợi thinh lặng và đầy hy vọng về sự biến đổi mà hành vi tha thứ hy sinh của mình có thể đem lại trong đời sống người khác. Mọi hy sinh trong đời sống, nếu bắt nguồn từ tình yêu thần linh, đều để lại trong chúng ta món quà tuyệt đẹp này: sự thinh lặng đầy hy vọng, trong khi chờ đợi những hoa trái mà tình yêu ấy sẽ sinh ra.

Hôm nay, hãy dừng lại để suy niệm về hồng ân này. Dù Thứ Bảy Tuần Thánh không được cử hành như một lễ phụng vụ, nhưng sứ điệp của ngày hôm nay mang một sức mạnh sâu xa. Mỗi hành vi yêu thương hy sinh của Thứ Sáu Tuần Thánh đều cần được theo sau bằng sự tỉnh thức của Thứ Bảy Tuần Thánh. Và khi hoa trái của tình yêu hy sinh ấy chín muồi, niềm vui Phục Sinh đã ở rất gần. Hãy mong đợi những cuộc “phục sinh” ấy và để niềm hy vọng ấy sinh hoa trái trong tâm hồn bạn, để bạn không bao giờ mệt mỏi trước những hy sinh của Mùa Chay và Tam Nhật Thánh, nhưng luôn được dẫn vào niềm vui chiến thắng của Đức Kitô, hết lần này đến lần khác.

Lạy Chúa là Đấng thinh lặng của con, dù thân xác Chúa đã an nghỉ trong mồ, linh hồn Chúa vẫn sống, cửa trời đã được mở ra, và Chúa đang chuẩn bị cho chiến thắng cuối cùng. Đức Mẹ diễm phúc của Chúa đã biết trước hoa trái ấy và mong đợi nó trong niềm hy vọng và niềm vui lớn lao. Xin ban cho con hồng ân quý giá của sự mong đợi đầy hy vọng mỗi khi con yêu thương cách hy sinh, để chính niềm hy vọng ấy thúc đẩy con yêu mến nhiều hơn, theo gương đời sống cực thánh của Chúa. Lạy Mẹ Maria, xin cầu cho con. Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa.

Nguồn: 40 Days in the Desert: A Lenten Journey with Our Lord (My Catholic.life)

Chuyển ngữ: Ban Linh Đạo Mến Thánh Giá Huế