
Tôi đã từng nghe rất nhiều lời xì xào, những câu hỏi tưởng chừng vô tình nhưng lại chất chứa biết bao thắc mắc: “Sao các chị bây giờ đi tu nhiều thế? Toàn những người giỏi giang, xinh đẹp, tương lai rộng mở… sao lại chọn con đường ấy?”
Thú thật, đã có lúc tôi cũng giống như bạn. Tôi nhìn các chị với ánh mắt đầy hoài nghi và cả một chút tiếc nuối. Tôi không hiểu nổi điều gì đã khiến những con người trẻ trung, đầy sức sống ấy rời bỏ những náo nhiệt ngoài kia để bước vào một đời sống lặng lẽ.
Nhưng rồi, tôi nhận ra rằng có những điều trong cuộc đời này không thể hiểu bằng lý trí. Đó không chỉ là một cái “duyên”, mà còn là một hồng ân. Không phải ai cũng được gọi, và cũng không phải ai cũng đủ can đảm để đáp lại. Ơn gọi tận hiến không phải là trốn chạy thế gian, mà là chọn yêu theo một cách khác, một tình yêu rộng lớn hơn, âm thầm hơn, nhưng cũng sâu xa hơn.
Nếu chỉ nhìn bằng mắt, chúng ta sẽ thấy điều ấy thật vô lý. Nếu chỉ nghe bằng tai, chúng ta sẽ thấy tiếc nuối. Đã bao giờ bạn dừng lại trước một tà áo dòng và tự hỏi: “Tại sao?” Tại sao giữa tuổi xuân rực rỡ, các chị lại chọn một con đường lặng lẽ đến vậy?
Tôi đã từng đứng đó, giữa tò mò và nuối tiếc. Tôi tiếc cho tài năng, cho vẻ đẹp, cho những cơ hội mà thế gian gọi là “huy hoàng”. Nhưng đó là khi tôi còn đứng ngoài cánh cửa nhà Dòng.
Khi tôi chọn bước vào Dòng mọi thứ dần thay đổi. Sự tiếc nuối nhường chỗ cho một nỗi ngỡ ngàng. Tôi hiểu rằng đi tu không phải là từ bỏ thế gian, mà là ôm trọn thế gian bằng một trái tim khác. Bình an không phải là không có khó khăn, mà là biết mình đang thuộc về nơi mình thuộc về. Hồng ân tận hiến không phải là điều để lý giải, mà là một hành trình để sống.
Bạn sẽ không thể hiểu được tại sao các nữ tu có thể mỉm cười rạng rỡ giữa những mảnh đời bất hạnh, tại sao họ lại tìm thấy tự do trong những kỷ luật tưởng chừng khắt khe… cho đến khi bạn dám bước vào.
Hãy đến và ở lại đủ lâu. Đừng chỉ ghé qua như một người khách lạ, nhưng hãy ở lại để nghe nhịp đập của sự hy sinh, để chạm vào một niềm hạnh phúc mà tiền bạc hay danh vọng không thể mua được.
Rồi một ngày, bạn sẽ không còn cần câu trả lời nữa, bởi chính bạn đang sống điều mà trước đây mình không thể hiểu. Và có thể, rất khẽ thôi, bạn sẽ mỉm cười và thầm nói: “À… thì ra là vậy.”
Maria Thanh Xuân
