Suy Niệm Lời Chúa – Thứ Năm sau Chúa Nhật XIV Thường Niên – Niềm Vui Của Người Được Sai Đi

(Hs 11:1.3-4.5c.8ac-9; Mt 10:7-15)

Tình yêu trung thành của Thiên Chúa dành cho con cái Israel được diễn tả trong những ngôn từ đầy cảm xúc trong bài đọc 1 hôm nay. Đức Chúa đã yêu Israel ngay từ thời niên thiếu; Ngài đã chọn, đã gọi, đã dẫn dắt và đối xử đầy yêu thương với Israel: “Khi Israel còn non trẻ, Ta đã yêu nó, từ Aicập Ta đã gọi con Ta về. Ta đã tập đi cho Épraim, đã đỡ cánh tay nó, nhưng chúng không hiểu là Ta chữa lành chúng. Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng. Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ, nâng lên áp vào má; Ta cúi xuống gần nó mà đút cho nó ăn” (Hs 11:1-4). Với tình yêu tràn đầy và sâu đậm, Đức Chúa đã yêu thương Israel. Ngài mong ước Israel đáp trả lại với tình yêu. Nhưng Israel đã không chịu về với Đức Chúa (x. Hs 11:5c). Nhưng dù cho Israel không trở về với Ngài, Đức Chúa vẫnn trung thành với tình yêu của Ngài: “Hỡi Épraim, Ta từ chối ngươi sao nổi! Hỡi Israel, Ta trao nộp ngươi sao đành! Trái tim Ta thổn thức, ruột gan Ta bồi hồi. Ta sẽ không hành động theo cơn nóng giận, sẽ không tiêu diệt Épraim nữa, vì Ta là Thiên Chúa, chứ không phải người phàm. Ở giữa ngươi, Ta là Đấng Thánh, và Ta sẽ không đến trong cơn thịnh nộ” (Hs 11:8ac-9). Hình ảnh trung thành của Thiên Chúa làm chúng ta nhìn lại tình yêu của mình dành cho Ngài. Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta biết và cảm nghiệm cách sâu xa tình yêu Thiên Chúa. Chúng ta biết Ngài yêu chúng ta ngay từ khi chúng ta vừa mới hình thành trong dạ mẫu thân; Ngài đồng hành với chúng ta qua từng ngày sống với tình yêu quan phòng của Ngài; Ngài nâng niu, ấp ủ chúng ta như mẹ hiền ấp ủ con thơ. Nhưng nhiều lần chúng ta đã không đáp lại tình Ngài. Chúng ta đặt tình yêu của mình vào những thứ chóng qua của trần thế. Dù chúng ta không trung thành với Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa luôn trung thành với tình yêu của Ngài dành cho chúng ta. Hãy trở về và để tình yêu trung thành của Thiên Chúa chiếm lấy chúng ta!

Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục trình thuật về việc Chúa Giêsu sai Mười Hai Tông Đồ. Chúa Giêsu dạy các môn đệ những việc cần thiết phải làm trong sứ vụ, những gì không cần thiết cho hành trình sứ vụ, và những thái độ cần thiết khi đến nơi thi hành sứ vụ. Đối với những việc cần phải làm trong sứ vụ, Chúa Giêsu dạy các Tông Đồ rằng: “Anh em hãy đi rao giảng: Nước Trời đã đến gần. Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 10:7-8). Các Tông Đồ phải rao giảng cùng sứ điệp [Nước Trời] giống với sứ điệp của Gioan Tẩy Giả và Chúa Giêsu. Các môn đệ không tự tạo cho mình một sứ điệp khác. Đây là một trong những cám dỗ của người rao giảng Tin Mừng. Thay vì rao giảng sứ điệp Tin Mừng, rao giảng về Thiên Chúa, người tông đồ lại rao giảng về chính mình và sứ điệp của riêng mình. Bên cạnh rao giảng sứ điệp Chúa Giêsu rao giảng, người Tông Đồ chỉ làm những điều Chúa Giêsu đã làm [chữa lành kẻ đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ]. Các Tông Đồ đã nhận sứ điệp Nước Trời cách nhưng không thì cũng trao cho người khác cách nhưng không. Tóm lại, người Tông Đồ phải có tinh thần quảng đại, làm mọi sự vì lợi ích của anh chị em mình.

Về những gì không cần thiết cho hành trình sứ vụ, Chúa Giêsu muốn các Tông Đồ không được dính bén với của cải vật chất và sống vào sự quảng đại của người khác: “Đừng kiếm vàng bạc hay tiền đồng để giắt lưng. Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi giày dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn” (Mt 10:9-10). Sự quảng đại của các Tông Đồ sẽ được đáp lại bởi sự quảng đại của những người đón rước. Danh mục được Chúa Giêsu đưa ra liên quan đến những gì không được mang theo bao gồm những thứ cần thiết cho hành trình. Chúng ta chỉ hiểu điều này khi đọc nó trong bối cảnh tôn thờ của người Do Thái. Theo luật định, không ai được vào Đền Thờ với những thứ trong danh mục được nêu trên. Nhìn từ khía cạnh này, người Tông Đồ được sai đến những nơi “thánh” vì Thiên Chúa đã hiện diện ở đó trước họ. Tuy nhiên, điều Thánh Mátthêu ám chỉ trong sự khắt khe cho hành trình là nhấn mạnh đến sự khẩn thiết của sứ mệnh. Chi tiết này nhắc nhở chúng ta về những gì quan trọng trong cuộc sống, nhất là trong đời sống rao giảng Tin Mừng. Chúng ta thường bỏ quên sứ điệp Tin Mừng mà chỉ nhớ đến những nhu cầu vật chất cần thiết cho hành trình.

Khi đến nơi thi hành sứ vụ, các Tông Đồ phải trở thành người mang bình an: “Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi. Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy. Nếu nhà ấy xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ đến với họ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em. Nếu người ta không đón tiếp và không nghe lời anh em, thì khi ra khỏi nhà hay thành ấy, anh em hãy giũ bụi chân lại. Thầy bảo thật anh em, trong Ngày phán xét, đất Xơđôm và Gômôra còn được xử khoan hồng hơn thành đó” (Mt 10:11-15). Người Tông Đồ luôn lệ thuộc vào sự quảng đại của những thành, những nhà đón tiếp mình, phải chia sẻ cuộc sống với những người mình được sai đến – với tất cả những nguy hiểm và bất tiện của cuộc sống. Dù sống trong hoàn cảnh nào, người Tông Đồ cũng phải là tác nhân của sự hiệp nhất và bình an. Sự bình an ở đây là sự bình an đến từ sứ điệp Tin Mừng, bình an của Thiên Chúa. Người Tông Đồ cần biết rằng, việc phán xét và kết án những người không đón nhận và lắng nghe họ là quyền thuộc về Thiên Chúa. Nhiệm vụ của người Tông Đồ là rao giảng sứ điệp Tin Mừng và sống trung thành với sứ điệp mình rao giảng.

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB