Bên Mẹ La Vang – Nhìn Lại Một Hành Trình Xin Vâng

Có những cuộc trở về không chỉ là trở về một nơi chốn, mà là trở về với những ký ức, những dấu mốc và cả một hành trình đã đi qua. Với tôi, La Vang hôm nay mang một ý nghĩa thật đặc biệt. Năm 2017, Đại hội La Vang lần thứ 31 cũng là năm tôi khấn lần đầu, bắt đầu hành trình đời thánh hiến. Chín năm sau, Đại hội La Vang lần thứ 32 lại được diễn ra, và tôi thật hạnh phúc khi được hiện diện nơi đây một lần nữa. Dù năm nào tôi cũng có dịp viếng Mẹ La vang, có khi chỉ là một lần ghé qua, một lời kinh, một phút lặng thầm trước Mẹ, nhưng nay được trở về trong một kỳ Đại hội sau chín năm vẫn là một niềm mong đợi thật sâu trong lòng.

Chín năm… một khoảng thời gian đủ dài để một người đi qua biết bao đổi thay. Từ ngày khấn lần đầu năm 2017 đến hôm nay, tôi đã có thêm những trải nghiệm, những niềm vui, những thử thách và cả những phút giây yếu đuối trong hành trình theo Chúa. Đặc biệt, đến hôm nay tôi đã khấn trọn được ba năm. Nhìn lại chặng đường ấy, tôi chỉ biết dâng lời tạ ơn Chúa và cảm ơn Mẹ vì đã luôn âm thầm đồng hành, nâng đỡ và gìn giữ tôi.

La Vang vẫn đó, Mẹ vẫn ở đó, nhưng lòng tôi hôm nay đã khác. Chín năm trước, tôi đứng bên Mẹ với tâm tình của một người vừa bắt đầu hành trình dâng hiến, mang trong mình bao ước mơ và niềm hy vọng. Còn hôm nay, tôi trở lại với một trái tim đã được tôi luyện qua năm tháng. Tôi nhận ra rằng, hành trình theo Chúa không phải lúc nào cũng là những con đường bằng phẳng, nhưng trên mỗi bước chân, Mẹ vẫn luôn hiện diện và dẫn tôi đi.

Chủ đề của Đại hội La Vang lần thứ 32: “Mẹ Maria – Người Loan Báo Tin Mừng” lại càng làm tôi suy nghĩ nhiều hơn về ơn gọi của mình. Mẹ đã đón nhận Chúa bằng lời “Xin Vâng”, rồi mau mắn lên đường mang Chúa đến cho người khác. Mẹ không loan báo bằng những điều lớn lao, nhưng bằng chính một cuộc đời âm thầm, khiêm nhường và trao ban.

Nhìn lên Mẹ, tôi tự hỏi mình: Sau những năm tháng đã bước theo Chúa, tôi đã thật sự trở thành một người mang Chúa đến cho người khác chưa? Lời “Xin Vâng” năm nào có còn nguyên sức sống? Và tôi có còn đủ can đảm để tiếp tục lên đường, dù phía trước có những điều tôi chưa biết?

Đại hội lần này cũng gợi lên trong tôi hình ảnh thật đẹp: cùng nhau trên một con thuyền của Hội Dòng. Một con thuyền muốn đi xa không thể chỉ có một người chèo. Mỗi người một vị trí, một khả năng, một trách nhiệm, nhưng cùng chung một hướng đi. Đời sống thánh hiến cũng vậy. Chúng tôi được mời gọi bước đi cùng nhau, nâng đỡ nhau, hiệp nhất với nhau và cùng nhau phục vụ trong sứ vụ mà Chúa trao phó.

Có thể phía trước vẫn còn những con sóng. Có thể sẽ có những lúc mệt mỏi, chông chênh. Nhưng nếu chúng tôi biết cùng nhau giữ tay chèo, cùng nhìn về một hướng và để Chúa là người dẫn đường, thì con thuyền Hội Dòng sẽ vẫn mạnh mẽ ra khơi.

Sau chín năm mong đợi, hôm nay tôi được trở về La Vang trong niềm vui và lòng biết ơn sâu xa.

2017 – khấn lần đầu.

2023 – khấn trọn.

2026 – trở lại Đại hội La Vang lần thứ 32.

Những dấu mốc ấy như những trang nhật ký được viết bằng hồng ân của Chúa và sự dịu dàng của Mẹ.

Mẹ ơi, Con trở về không chỉ để nhìn lại một chặng đường, nhưng để xin Mẹ cho con thêm một lần can đảm nói lời “Xin Vâng”. Xin Mẹ giúp con cùng chị em bước lên con thuyền của Hội Dòng, cùng nhau ra khơi, cùng nhau phục vụ và cùng nhau loan báo Tin Mừng.

Chín năm con mong đợi ngày trở lại.

Hôm nay con đã trở về bên Mẹ.

Và từ nơi Mẹ, con không đứng lại. Con với chị em cùng nhau lên thuyền, cùng nhau ra khơi. Dẫu phía trước là biển rộng hay phong ba, chúng con vẫn tin rằng Chúa đang ở cùng. Mẹ đang đồng hành. Và chúng con vẫn sẵn sàng chèo lái con thuyền sứ vụ, để mang Tin Mừng đến tận những nơi Chúa muốn chúng con hiện diện.

Mẹ Maria – Người Loan Báo Tin Mừng, xin dạy chúng con biết sống một đời “Xin Vâng”, để mỗi ngày chúng con trở nên những người mang Chúa đến cho mọi người.

**CỪU NHỎ**