Chạm… Ngày Quốc Tế Vật Lý Trị Liệu Và Phục Hồi Chức Năng (08/9)

CHẠM…

Khi đôi tay biết yêu thương

Có những cái chạm chỉ kéo dài vài giây…

Nhưng có thể ở lại trong lòng một con người rất lâu.

Ngày 8 Tháng 9 – Ngày Quốc Tế Vật Lý Trị Liệu Và Phục Hồi Chức Năng, tôi lại nghĩ về chữ “CHẠM”.

Chúng tôi – những người làm công việc phục hồi chức năng mỗi ngày chạm vào rất nhiều cơ thể. Chạm vào một cánh tay yếu sau đột quỵ. Chạm vào đôi chân chưa thể bước đi. Chạm vào một bờ vai đau sau chấn thương. Chạm vào lồng ngực của người bệnh tim mạch đang từng chút lấy lại sức bền. Và cũng có những lần, đôi tay chúng tôi chạm vào một cơ thể đang mỏi mệt vì những tháng ngày chiến đấu với ung thư.

Nhưng càng làm nghề lâu, tôi càng hiểu…

Điều người bệnh cần không chỉ là một bàn tay đúng kỹ thuật.

Họ cần một bàn tay có tình yêu thương.

Một bệnh nhân đột quỵ có thể mất đi khả năng tự bước những bước chân tưởng như rất bình thường. Có những ngày, việc nhấc một cánh tay, giữ thăng bằng hay tự mình đứng lên cũng trở thành một thử thách rất lớn.

Và người kỹ thuật viên vẫn ở đó.

Kiên nhẫn hướng dẫn từng động tác.

Đỡ lấy cơ thể khi người bệnh chao đảo.

Động viên thêm một lần khi họ muốn bỏ cuộc.

Có thể hôm nay chưa bước được.

Không sao.

Ngày mai, chúng ta lại thử.

Bởi phục hồi chức năng đôi khi không phải là một hành trình của những bước tiến thật lớn. Đó là hành trình của những điều rất nhỏ: một ngón tay cử động được, một cánh tay nâng lên cao hơn hôm qua, một lần tự ngồi dậy, một bước chân có người đồng hành bên cạnh.

Và mỗi tiến bộ nhỏ ấy đều đáng được gọi tên bằng hai chữ:

HY VỌNG.

Có những người bệnh ung thư đến với chúng tôi sau những ngày dài điều trị.

Cơ thể mệt mỏi.

Sức lực vơi đi.

Có những ánh mắt chất chứa rất nhiều điều nhưng chẳng biết nói cùng ai.

Lúc ấy, một cái chạm thật nhẹ có khi không chỉ để hỗ trợ một động tác vận động.

Nó như một lời nhắn:

“Bạn không phải đi một mình.”

Chúng tôi không thể thay người bệnh chịu đựng những cơn đau.

Không thể đi thay họ con đường phía trước.

Nhưng chúng tôi có thể đi cùng.

Cùng tập.

Cùng cố gắng.

Cùng vui với một tiến bộ nhỏ.

Và đôi khi, cùng im lặng trước những ngày chẳng dễ dàng gì.

Bởi tận tâm với nghề không có nghĩa là lúc nào cũng làm được những điều phi thường.

Đôi khi, tận tâm chỉ đơn giản là:

Ở lại thêm một chút.

Lắng nghe thêm một chút.

Kiên nhẫn thêm một chút.

Và trao đi thêm một chút yêu thương.

Với người bệnh tim mạch, mỗi bài tập có thể là một lần học cách tin tưởng trở lại vào chính cơ thể mình.

Với người bệnh chấn thương, mỗi lần vận động có thể là một bước tiến gần hơn đến cuộc sống độc lập.

Với người bệnh đột quỵ, mỗi ngày tập luyện là một ngày không ngừng hy vọng.

Và với tất cả họ, chúng tôi hiểu rằng:

Phục hồi không chỉ là phục hồi một chức năng.

Đó còn là phục hồi niềm tin.

Phục hồi sự tự tin.

Và đôi khi, phục hồi cả niềm hy vọng về ngày mai.

Tôi từng nghĩ đôi tay của người làm phục hồi chức năng chỉ cần vững vàng và chính xác.

Nhưng rồi những người bệnh đã dạy tôi một điều khác.

Đôi tay ấy còn cần biết dịu dàng.

Bởi phía sau một cơ thể yếu ớt là một con người đang cố gắng.

Phía sau một động tác chưa thành công là một nỗi sợ.

Phía sau một giọt nước mắt là rất nhiều điều không thể gọi thành tên.

Vì thế, mỗi lần chạm vào người bệnh, chúng tôi học cách chạm bằng cả kiến thức, trách nhiệm và trái tim.

Chạm vào một bàn tay đang run rẩy để trao thêm sự vững tin.

Chạm vào một bờ vai đang mỏi mệt để nói rằng:

“Cố lên, chúng ta còn một lần nữa.”

Chạm vào những ngày tưởng như không còn hy vọng để cùng người bệnh tìm thấy một tia sáng nhỏ.

Ngày 8/9, tôi biết ơn nghề Vật lý trị liệu và Phục hồi chức năng.

Biết ơn những người bệnh đã tin tưởng chúng tôi.

Biết ơn những gia đình đã kiên trì đồng hành.

Biết ơn những đồng nghiệp vẫn mỗi ngày âm thầm trao đi sự tận tâm.

Và hơn hết, biết ơn những bàn tay.

Những bàn tay đã nâng đỡ.

Những bàn tay đã dìu đi.

Những bàn tay đã kiên nhẫn hàng trăm lần cho một động tác tưởng chừng rất nhỏ.

Bởi sau cùng, điều đẹp nhất của nghề này có lẽ không phải là việc chúng ta giúp một người đi được bao nhiêu bước.

Mà là trong những ngày họ yếu đuối nhất,

họ biết rằng vẫn có người tin họ có thể bước tiếp.

Có thể chúng ta không thay đổi được tất cả.

Nhưng một cái chạm đầy yêu thương có thể làm một ngày của ai đó trở nên nhẹ hơn.

Một sự tận tâm có thể giúp ai đó không bỏ cuộc.

Và một chút hy vọng, nếu được trao đúng lúc,

có thể trở thành sức mạnh để một con người bắt đầu lại.

CHẠM – không chỉ bằng đôi tay.

Mà bằng sự hiện diện.

Bằng lòng trắc ẩn.

Bằng sự tận tâm.

Bằng tình yêu thương.

Để mỗi ngày bước vào phòng tập, chúng ta không chỉ hỏi:

“Hôm nay bệnh nhân làm được gì?”

Mà còn tự hỏi:

“Hôm nay, mình đã làm gì để người bệnh cảm thấy họ không cô độc trên hành trình trở về với cuộc sống?”

8/9 – Ngày Quốc tế Vật lý trị liệu và Phục hồi chức năng

Xin được tri ân những người đang âm thầm dùng đôi tay để nâng đỡ những đôi chân,

dùng kiến thức để phục hồi những chức năng,

dùng sự tận tâm để gieo hy vọng,

và dùng tình yêu thương để đồng hành cùng người bệnh.

Bởi đôi khi, điều người bệnh nhớ nhất không phải là bài tập chúng ta đã hướng dẫn,

mà là cảm giác được một ai đó thật sự ở bên mình.

CHẠM – để chữa lành.

CHẠM – để đồng hành.

CHẠM – để yêu thương.

Và CHẠM – để cùng nhau hy vọng.

Chúc mừng Ngày Quốc tế Vật lý trị liệu và Phục hồi chức năng 8/9.

Nt. Matta Vân Mộng – HD.MTG Huế