Đáng Thương Hơn Đáng Trách

Suy Tư Của Một Nữ Tu Trước Câu Chuyện Của Bé Gái 13 Tuổi

Đáng Thương Hơn Đáng Trách

Tôi gặp em trong thinh lặng sau một câu chuyện khiến nhiều người bối rối. Em mới mười ba tuổi. Cái tuổi mà lẽ ra vẫn còn được quyền vô tư, được chở che, được lớn lên từng ngày trong vòng tay bảo vệ của gia đình. Thế nhưng, em đã bước vào một kinh nghiệm vượt quá sự trưởng thành của mình, khi em làm “chuyện người lớn” với một người bạn trai lớn hơn em rất nhiều.

Là một nữ tu, tôi không được mời gọi để kết án em. Trước mặt tôi không phải là một “đứa trẻ hư hỏng”, mà là một đứa trẻ đang mang trên mình một gánh nặng không thuộc về tuổi của nó. Ở tuổi mười ba, em chưa đủ khả năng hiểu trọn vẹn những gì mình đã trải qua, càng chưa đủ khả năng ý thức về hậu quả lâu dài của những chọn lựa ấy. Trí khôn còn non nớt, tâm hồn còn mong manh, và trái tim thì khao khát được yêu thương, được công nhận.

Tôi tự hỏi, trong hành trình lớn lên của em, gia đình đã ở đâu? Ai đã dạy em hiểu về giá trị của thân thể mình? Ai đã nói với em rằng em có quyền được tôn trọng, có quyền từ chối, có quyền được bảo vệ? Hay em đã lớn lên trong một gia đình thiếu đối thoại, nơi những vấn đề về giới tính, cảm xúc và các mối quan hệ bị xem là “nhạy cảm” nên bị né tránh, bỏ ngỏ?

Từ sứ mạng đồng hành với người nữ và người trẻ, tôi nhận ra rằng những câu chuyện tương tự như của em hiếm khi chỉ là lỗi của một đứa trẻ. Chúng thường là kết quả của một nền giáo dục gia đình chưa trọn vẹn. Khi gia đình chỉ chú trọng đến cơm áo, điểm số, mà thiếu sự hiện diện cảm xúc; khi cha mẹ quá bận rộn để lắng nghe những xao động đầu đời của con; khi những câu hỏi của con không được trả lời bằng sự kiên nhẫn và chân thành, thì trẻ sẽ tự đi tìm câu trả lời ở những nơi đầy rủi ro.

Gia đình là trường học đầu tiên và quan trọng nhất của đời người. Chính nơi đó, trẻ học cách yêu thương, học về giới hạn, học về phẩm giá bản thân. Một nền giáo dục gia đình đúng nghĩa không phải là kiểm soát hay cấm đoán, mà là đồng hành: dám nói chuyện với con về thân thể, về cảm xúc, về trách nhiệm; dám hiện diện để con không phải tìm kiếm sự bù đắp nơi những mối quan hệ không an toàn.

Là một nữ tu, tôi tin rằng sứ mạng của mình trước những câu chuyện như thế này không phải là lên án, mà là chữa lành. Em bé ấy cần được bao bọc lại bằng tình yêu đúng nghĩa, cần được giúp hiểu rằng em không mất đi phẩm giá của mình, rằng thân thể em là quà tặng đáng trân trọng. Em cần người lớn đủ kiên nhẫn để nâng em dậy, giúp em tiếp tục lớn lên đúng với nhịp độ của tuổi thơ đã bị gián đoạn.

Câu chuyện của em là một lời cảnh tỉnh âm thầm nhưng mạnh mẽ cho các gia đình và cho cả xã hội. Nếu người lớn không chủ động giáo dục con trẻ bằng tình yêu và sự hiện diện, thì chính sự im lặng của chúng ta sẽ trở thành khoảng trống nguy hiểm nhất. Không một đứa trẻ nào đáng bị bỏ lại một mình trong hành trình trưởng thành.

Đứng trước câu chuyện ấy, tôi cảm thấy mình nhỏ bé và lúng túng. Là một nữ tu trẻ, mới bước những bước đầu tiên trong hành trình phục vụ, tôi tự hỏi liệu mình có đủ khôn ngoan để hiểu, đủ yêu thương để ở lại, và đủ khiêm tốn để không vội phán xét. Tôi hiểu rằng điều Thiên Chúa mời gọi tôi lúc này không phải là tìm câu trả lời thật nhanh, mà là dám để trái tim mình chạm vào nỗi đau của một đứa trẻ đang cần được bảo vệ hơn bao giờ hết.

Trước mặt Thiên Chúa, tôi cầu nguyện cho em – để em được chữa lành, được bảo vệ, và được lớn lên trong ánh sáng của sự thật và tình yêu. Và tôi cũng cầu nguyện cho các gia đình, để mỗi mái ấm thực sự trở thành nơi con trẻ được học làm người, học yêu thương và học tôn trọng chính mình.

                                                                                          MMNHN 27.12