Chuyến Đi Trở Về Nguồn
Anê Thành Nguyễn Huỳnh Trang Đài
Hôm ấy, tôi có một chuyến đi trở về nguồn. Chuyến xe đưa tôi qua từng vùng đất lạ có, quen cũng có. Những địa danh mà tôi được nghe trong dòng chảy lịch sử của Hội dòng Mến Thánh Giá Huế, thì nay tôi đã có cơ hội được đặt chân đến. Lần qua Di Loan, rồi Dương Lộc, trở về La Vang, đến với Dương Sơn, dưới cái nắng gắt của thời tiết, đập vào mắt tôi là những ngôi mộ không lấy tấm hình chân dung, thậm chí có những ngôi mộ chẳng có tên tuổi, chỉ là những gò đất nhô lên rất cũ kĩ.
Tôi lặng người khi nhìn vào những phần mộ chẳng rõ hình dung ấy, đấy là Qúy Bà, Qúy Chị trong Hội dòng của tôi đã nằm xuống trong thời kì loạn lạc, bách hại đạo dữ dội chỉ vì lòng yêu mến Chúa, chỉ vì bảo vệ đức tin và âm thầm cháy lửa dâng hiến giữa đời. Nghĩ đến đó, bất chợt trong tôi có chút gì đó nghẹn ngào, xót xa. Tôi thầm nghĩ, Qúy Bà phải can trường mạnh mẽ biết bao.
Đứng giữa khoảng không bao la của đất trời, tôi rảo mắt xung quanh, khung cảnh hoang vắng cây lá chen nhau um tùm, yên ắng đến lạ, nơi này mấy ai ghé đến nhỉ? Giờ đây, chỉ còn vẳng bên tai là những lời kinh cùng lời giới thiệu về vùng đất mà tôi đang đứng, mà tôi mạn phép gọi nơi đây là đất Thánh, bởi lẽ tôi không biết sâu dưới lòng đất này còn bao nhiêu hài cốt của Qúy Bà chưa rõ vị trí. Lẳng lặng nghe từng câu chuyện về đời sống thời đó cuả Qúy Bà ngang qua lời kể của những Bà cùng thời chứng kiến kể lại, tôi thật sự ngộp thở trước sự tàn bạo của thời cuộc. Qủa thật, Qúy Bà là những chứng tá đức tin sống động nhưng âm thầm len lỏi vào cuộc sống, là tấm gương của sự trung tín theo Chúa đến cùng cho dù phải đối diện với bao nhiêu gian truân, bắt bớ, ngay cả đứng trước cái chết, vẫn một lòng trung kiên. Tôi thật sự cảm phục tinh thần quả cảm nơi Qúy Bà. Hôm nay, tôi được sống và thừa hưởng những di sản thiêng liêng mà quý Bà đã xây dựng trên nền móng là máu, nước mắt và đức hạnh. Tôi thật hạnh phúc, trân trọng và thầm biết ơn sâu sắc.
Chuyến đi lần này với tôi không chỉ để biết nhưng còn là để sống. Sự hy sinh của Qúy Bà chính là tấm gương soi, để khi nhìn vào đó, tôi thấy bản thân còn nhiều yếu đuối chưa can đảm đáp trả, chưa dám bước ra khỏi giới hạn để sống lời mời gọi Chúa gởi đến trong ngày sống. Nhưng đồng thời, gương sống của Qúy Bà cũng là nguồn động lực, nâng đỡ âm thầm cho tôi trước những thách đố, để tôi luôn xác tín rằng con đường trung tín không phải là không thể, nhưng với on Chúa trợ giúp và lòng khao khát hiến dâng trọn vẹn sẽ giúp tôi sống triển nở ơn gọi mỗi ngày. Sau chuyến đi này, tôi được mời gọi sống có ý thức hơn, có chiều sâu hơn. Tôi sẽ trân trọng gìn giữ và phát triển những hạt giống đức tin mà quý bà đã gieo trồng trồng bằng chính mạng sống mình mỗi ngày lỡn lên ngang qua đời sống phục vụ Chúa và tha nhân của tôi.
Bài Cảm Nhận Của Lớp Thỉnh Sinh Sau Chuyến Đi Thực Tế Môn Lịch Sử Hội Dòng
