Không… Không

Không… không phải em nằm đó đâu phải không!
Chẳng phải đâu đôi môi tắt nụ cười
Không phải đôi mắt hồn vui nhắm lại
Chẳng phải đâu gương mặt kém sắc kìa.

Em nhỏ bé đơn sơ đầy năng động
Em lặng im khi hoa em chớm nở là.
Tài năng học thức, hành trang sẵn,
Cớ sao em lại chọn lối đi này.

Em ích kỉ không một từ, một dấu hiệu,
Cứ thế lên đường chẳng chia tay.
Ngỡ ngàng sửng sốt người ở lại,
Tim đau thắt lại em ơi… em có hay.

Em đi bóng trầm phủ khắp lối
Tâm trí ngổn ngang, xác mất hồn
Có thật hay mơ mong tỉnh thức
Ngăn lại giọt lệ nỗi đau này.

Tương quan xã hội rưng nước mắt
Gia đình gào thét xé cõi lòng.
Cương vị đồng tu khôn tả diễn
chỉ biết kêu Người nguyện Xót Thương

Em ơi… em nằm đó là sự thật!
Nhưng là một thể trạng cõi thiên cung.
Hộ phù Cộng đoàn-gia đình-bạn
Còn đang chiến đấu cõi tạm này.

Mong ngày chiến thắng như em đã
Em bông hoa đẹp Người muốn lúc này.
Nụ cười, đôi mắt, trái tim đó
Ca khen chúc tụng khúc khải hoàn.

—Nụ Cười Trái Tim—–