Sơ Chrysologa – “mẹ của các trẻ em” ở Vélingara

Sơ Chrysologa – “mẹ của các trẻ em” ở Vélingara

Trong tiếng Pulaar, “Néné Soukabé” có nghĩa là “mẹ của trẻ em”. Tên gọi này đã gắn liền với nhà truyền giáo người Ba Lan, Sơ Chrysologa Mnich SMCB, không lâu sau khi sơ mở một Trung tâm dành cho trẻ em suy dinh dưỡng tại thị trấn Vélingara của Senegal.

Vatican News

Sơ Elena Isachenko SMCB

Từ khi còn nhỏ, Sơ Chrysologa đã có hai ước mơ: trở thành một y tá và trở thành một nhà truyền giáo. Cả hai ước mơ đều được thực hiện trong ơn gọi tu trì của sơ. Sơ gia nhập Dòng Nữ tu Lòng Thương xót Thánh Carlo Borromeo. Ngoài ba lời khấn dòng truyền thống, các nữ tu của dòng còn tuyên thêm lời khấn thứ tư: lời khấn lòng thương xót. Lời khấn này đã trở thành trụ cột chính trong ơn gọi truyền giáo của sơ.

Ngay từ những ngày đầu tiên trên lục địa này, sơ đã phải đối diện với cảnh nghèo đói nghiêm trọng, đặc biệt nơi trẻ em. Theo Báo cáo Dinh dưỡng Toàn cầu, cứ mười trẻ em dưới năm tuổi ở Senegal thì có một em bị suy dinh dưỡng cấp tính, và chỉ 10% trẻ từ 6 đến 23 tháng tuổi nhận được một chế độ ăn đạt mức chấp nhận được. Ngoài ra, 52% phụ nữ trong độ tuổi sinh sản bị thiếu máu. Do đó, những người mẹ thiếu ăn sinh ra những em bé có cân nặng sơ sinh thấp ở mức nguy hiểm, dẫn đến tỷ lệ tử vong trẻ sơ sinh cao.

“Khi tôi làm y tá tại phòng khám Vélingara,” Sơ Chrysologa chia sẻ, “các bà mẹ thường đưa con đến với chúng tôi. Các em bé ở trong tình trạng nguy kịch. Sau khi đến Kolda, tôi thấy một Trung tâm dành cho trẻ em suy dinh dưỡng do các nữ tu của chúng tôi mở tại đó. Tôi nhận ra rằng Vélingara cũng cần một trung tâm như thế.”

“Tôi chắc chắn đó là công trình của Thiên Chúa!”

Ngày 13 tháng 9 năm 1993 là một ngày mãi khắc sâu trong ký ức của sơ, vì đó chính là ngày Trung tâm dành cho Trẻ em Suy dinh dưỡng tại Vélingara bắt đầu hoạt động. Ngay từ đầu, quá trình phát triển của trung tâm đã được đồng hành bởi nhiều phép lạ. “Lúc đầu chỉ có hai căn phòng nhỏ: một phòng được dùng làm văn phòng và kho, còn phòng kia có 8 giường. Trong khi có tới 30 trường hợp xin được tiếp nhận!” nhà truyền giáo nhớ lại. Sau mùa mưa đầu tiên, cơ sở bị ngập. Rõ ràng là họ cần tìm một nơi mới. “Tôi đến gặp thị trưởng, và ông đề nghị cho tôi một tòa nhà bỏ hoang với một khu vườn nhỏ bên cạnh. Nó ở trong tình trạng rất tồi tệ, nhưng có điện và nước. Tôi rất vui.”

Khởi đầu khó khăn

Tại Trung tâm, các trẻ em được điều trị y tế và cung cấp dinh dưỡng. Một số em bé yếu và mất nước đến mức thậm chí không thể khóc, chỉ nằm trong trạng thái gần như lịm đi. Các nữ tu dạy những bà mẹ trẻ cách chăm sóc và nuôi con đúng cách. “Chúng tôi đã dành rất nhiều thời gian để thay đổi những thói quen và quan niệm của họ,” sơ nói. “Những phụ nữ này sống trong điều kiện khắc nghiệt tại những ngôi làng không có nước sạch. Có người đã đạp xe cả trăm cây số chỉ để đến được với chúng tôi.”

Trong những năm qua, khoảng 20.000 trẻ em đã đến Trung tâm. Đáng buồn là một số em được đưa đến quá muộn. May mắn thay, khi cơ sở hạ tầng đường sá của đất nước phát triển, tình hình đã được cải thiện. Cách nghĩ cũng dần thay đổi. Những người phụ nữ không chỉ học cách chăm sóc con cái; họ còn học cách trân trọng phẩm giá của chính mình.

Những sự trùng hợp được Chúa quan phòng

Thiên Chúa, trong sự quan phòng của Người, hành động qua con người. “Không phải lúc nào tôi cũng có thức ăn cho các em,” sơ nhớ lại. “Nhưng chính vào những lúc ấy, Thiên Chúa lại đặt một người nào đó trên đường tôi đi.” Chẳng hạn, một cuộc gặp với Michelle Noureux tại Pháp đã dẫn đến việc thành lập quỹ “Les enfants de Vélingara”, giúp gây quỹ hỗ trợ. Một lần khác, tôi đang đi trên đường và tự hỏi hôm đó mình sẽ lấy gì cho các em ăn. Chúng tôi còn lại một ít gạo, nhưng sau đó thì sao? Hầu như không còn tiền. Bỗng nhiên, hai nữ du khách gọi tôi trên đường. Chúng tôi bắt chuyện với nhau, và tôi đưa họ đến Trung tâm của chúng tôi. Khi nhìn thấy các em, họ bật khóc, lấy hết tiền trong túi ra… và từ ngày ấy, họ không bao giờ ngừng hỗ trợ chúng tôi.”

“Néné Soukabé, hãy giúp con!”

Sơ nhớ rất nhiều trẻ em, nhưng có một câu chuyện khắc sâu trong lòng sơ. “Một ngày nọ, một bà mẹ Hồi giáo 16 tuổi thuộc bộ tộc Konyagi đến,” nhà truyền giáo nhớ lại. “Cô ấy đã sinh đôi; bé trai qua đời, còn bé gái chỉ thoi thóp, cơ thể lạnh ngắt và chỉ nặng 600 gram. Người mẹ vừa khóc vừa thì thầm: ‘Néné Soukabé, hãy giúp con!’ Tôi nói với cô ấy: ‘Hai chúng ta sẽ cầu nguyện. Chúng ta sẽ làm tất cả những gì có thể.’ Tôi cố gắng làm ấm em bé và đã đặt được một ống truyền thức ăn. Người mẹ vắt sữa, còn tôi dùng ống tiêm bơm sữa qua ống. Hai tháng sau, bé gái nặng 3 kilôgam và có thể tự bú mẹ. Đó là một phép lạ. Sáu năm sau, tôi gặp lại bé gái ấy. Mẹ em chỉ vào tôi và nói: ‘Nhìn kìa, đó là Néné Soukabé, sơ ấy đã cứu con.’”

Chỉ Thiên Chúa mới biết có bao nhiêu mạng sống đã được cứu tại đây. Các nữ tu đã đi hàng trăm cây số xuyên qua những vùng bụi rậm để đến các ngôi làng xa xôi, truyền máu ngay tại chỗ cho những trẻ em đang hấp hối vì thiếu máu. Nhờ những người thiện chí, các Nữ tu Borromeo đã mở rộng trung tâm và xây một nhà khách nhỏ để góp phần trang trải các nhu cầu. Khi được hỏi về ước mơ lớn nhất của mình, Sơ Chrysologa mỉm cười: “Tôi mơ rằng Trung tâm này sẽ trở thành một bệnh viện nhi, và trên thế giới sẽ không còn trẻ em nào phải chịu đói.”

Nguồn: Vatican News