
(Gđ 17,20b-25; Mc 11:27-33)
Trong bài đọc 1 hôm nay, Thánh Giuđa (Tađêô) nhắc nhở chúng ta về việc đặt nền mống của đời mình ở đâu. Ai trong chúng ta cũng muốn có một cuộc sống an nhàn và đầy đủ vật chất. Tuy nhiên, Thánh Giuđa dạy rằng, những của cải trần gian thì chóng qua. Vì vậy, chúng ta hãy xây “dựng đời mình trên nền tảng đức tin rất thánh của anh em, hãy cầu nguyện nhờ Thánh Thần, hãy cố gắng sống mãi trong tình thương của Thiên Chúa, hãy chờ đợi lòng thương xót của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, để được sống đời đời” (Gđ 17:20b). Ngài mời gọi chúng ta phải có lòng thương xót như Thiên Chúa. Bên cạnh đó ngài chỉ cho chúng ta thấy rằng chỉ có mình Thiên Chúa mới “có quyền phép gìn giữ anh em khỏi sa ngã và cho anh em đứng vững, tinh tuyền, trước vinh quang của Người, trong niềm hoan lạc” (Gđ 24). Vậy, chúng ta hãy đến kết hợp mật thiết với Thiên Chúa để có đủ sức vượt thắng những thử thách và cám dỗ trong cuộc sống.
Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục trình bày cho chúng ta những gì xảy ra khi Chúa Giêsu và các môn đệ ở Giêrusalem. Đề tài được trình bày trong trình thuật hôm nay là cuộc tranh luận giữa Chúa Giêsu và các thuợng tế, kinh sư và kỳ mục về nguồn gốc quyền bính của Chúa Giêsu: “Đang khi Người đi đi lại lại trong Đền Thờ, thì các thượng tế, kinh sư và kỳ mục đến cùng Người và hỏi: “Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy, hay ai đã cho ông quyền làm các điều ấy?” (Mc 11:27-28). Điều đáng lưu ý ở đây là những đối thủ của Chúa Giêsu. Họ thuộc ba nhóm được đề cập đến trong lần tiên báo đầu tiên về cuộc khổ nạn của Ngài (x. Mc 8:31) và sẽ xuất hiện lại trong cuộc thương khó của Ngài (x. Mc 14:43,53; 15:1). Câu hỏi họ đưa ra là để gài bẫy Chúa Giêsu để Ngài công bố cách công khai rằng quyền của Ngài đến từ Thiên Chúa và như thế họ có lý do để tố cáo Ngài về tội phạm thượng (x. Mc 14:64). Tuy nhiên, Chúa Giêsu tránh lời công bố công khai bằng cách hỏi lại đối thủ của Ngài câu hỏi về nguồn gốc quyền bính của Gioan Tẩy Giả: “Tôi chỉ xin hỏi các ông một điều thôi. Các ông trả lời đi, rồi tôi sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy. Vậy, phép rửa của ông Gioan là do Trời hay do người ta? Các ông trả lời cho tôi đi!” (Mc 11:29-30). Trong câu hỏi này, Chúa Giêsu cho thấy kế hoạch của Ngài là làm cho đối thủ phải thinh lặng để chính họ tìm ra nguồn gốc quyền của Ngài. Nói cách cụ thể hơn, đằng sau câu hỏi của Chúa Giêsu là lời công bố mặc nhiên rằng quyền của Gioan Tẩy Giả đến từ Thiên Chúa. Qua đó, Chúa Giêsu cũng khẳng định về nguồn gốc của lời giảng dạy và việc chữa lành của Ngài cũng đến từ Thiên Chúa. Chi tiết này nhắc nhở chúng ta về những lần chúng ta cũng đặt nghi vấn về nguồn gốc quyền của những người được chọn để hướng dẫn chúng ta hoặc ý hướng của những người làm điều tốt [mà chúng ta không thích hoặc ghen tỵ]. Chúng ta cần tập trung vào chính mình. Những gì chúng ta có và những gì chúng ta là đều là ân ban của Thiên Chúa. Hãy sử dụng những gì được trao ban cho đẹp lòng Thiên Chúa.
Đứng trước câu hỏi của Chúa Giêsu, các đối thủ của Chúa Giêsu bàn với nhau: “Nếu mình nói: ‘Do Trời,’ thì ông ấy sẽ vặn lại: ‘Thế sao các ông lại không tin ông ấy?’ Nhưng chẳng lẽ mình nói: ‘Do người ta’?” Họ sợ dân chúng, vì ai nấy đều cho ông Gioan thật là một ngôn sứ” (Mc 11:31-32). Những lời này chỉ ra lý do tại sao họ không thể trả lời câu hỏi của Chúa Giêsu. Nếu họ công nhận quyền của Gioan Tẩy Giả đến từ Thiên Chúa, thì họ phải giải thích tại sao họ không chấp nhận Chúa Giêsu; họ cũng phải công nhận quyền của Chúa Giêsu đến từ Thiên Chúa. Nếu họ từ chối quyền của Gioan Tẩy Giả đến từ Thiên Chúa, họ sợ bị dân chúng chống đối vì dân chúng xem Gioan Tẩy Giả là một ngôn sứ được Thiên Chúa sai đến. Điều này làm cho họ rơi vào tình trạng tiến thoải lưỡng nan. Kết quả là họ công nhận sự vô tri của mình: “Chúng tôi không biết” (Mc 11:33). Trước sự “vô tri” của các đối thủ, Chúa Giêsu “liền bảo họ: ‘Tôi cũng vậy, tôi cũng không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy’” (Mc 11:33). Chúng ta có thể nhận ra ở đây điều khác biệt giữa câu trả lời của các đối thủ và của Chúa Giêsu. Trong câu trả lời của mình, các đối thủ công nhận sự vô tri hay đúng hơn là tình trạng khó xử của mình. Còn câu trả lời của Chúa Giêsu chỉ ra rằng Ngài biết quyền của Ngài từ đâu đến, nhưng Ngài không nói cho họ biết. Nói cách khác, các đối thủ không biết nguồn gốc quyền của Chúa Giêsu, nên họ không nói được. Còn Chúa Giêsu thì biết nguồn gốc của quyền mình có, nhưng Ngài chỉ không nói cho các đối thủ. Chi tiết này nhắc nhở chúng ta rằng, có những người chúng ta gặp trong đời, họ không nói không có nghĩa là họ không biết. Họ chỉ nói khi cần phải nói. Nói cách khác, họ biết sử dụng kiến thức mình có đúng nơi, đúng lúc với thái độ không khoe khoang, không tìm tư lợi cho chính mình.
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
