
(1 Ga 4:19 – 5:4; Lc 4:14-22a)
Trong những ngày vừa qua, Thánh Gioan trình bày cho chúng ta những tiêu chuẩn để biết mình được sinh ra bởi Thiên Chúa và ở trong Ngài hay không. Trong bài đọc 1 hôm nay, thánh nhân đặt ra cho chúng ta sự tương quan không thể tách rời giữa tình yêu dành cho Thiên Chúa và cho anh chị em mình. Thánh nhân bắt đầu với khẳng định rằng tình yêu của Thiên Chúa luôn là khởi đầu vì Ngài luôn yêu chúng ta trước. Còn tình yêu của chúng ta chỉ là sự đáp trả tình yêu của Thiên Chúa. Vì vậy, tình yêu của chúng ta không thể tách rời khỏi tình yêu của Thiên Chúa. Dựa trên điều này, Thánh Gioan khẳng định: “Ai nói: ‘Tôi yêu mến Thiên Chúa’ mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy. Đây là điều răn mà chúng ta đã nhận được từ Người: ai yêu mến Thiên Chúa, thì cũng yêu thương anh em mình” (1 Ga 4:19). Những lời này mời gọi chúng ta xét lại tình yêu của mình dành cho Chúa và cho anh chị em mình. Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta nghĩ mình yêu Chúa nhiều qua việc đọc kinh và đi nhà thờ. Nhưng theo Thánh Gioan, đó không phải là thước đo của tình yêu chúng ta dành cho Thiên Chúa. Thước đo của tình yêu chúng ta dành cho Thiên Chúa chính là tình yêu chúng ta dành cho anh chị em mình. Đừng là những kẻ nói dối! Hãy là những người sống thật với tình yêu dành cho Chúa và anh chị em mình.
Chúng ta đang nghe về sứ vụ của Chúa Giêsu ở Galilê. Những ngày vừa qua, chúng ta đã nghe các trình thuật từ Tin Mừng Thánh Mátthêu và Máccô. Hôm nay, Thánh Sử Luca trình thuật cho chúng ta về sứ vụ của Chúa Giêsu ở Galilê. Đối với Thánh Luca, không chỉ Giêrusalem [thành mà trong đó lời hứa của Thiên Chúa được hoàn thành] mà còn cả Galilê mang ý nghĩa thần học sâu xa. Galilê là lãnh địa, trong đó Thánh Luca bắt đầu mô tả ý nghĩa của Nước Thiên Chúa. Một trong những chi tiết quan trọng được nêu bật trong Tin Mừng Thánh Luca là việc Chúa Giêsu luôn hoạt động dưới sự tác động của Thần Khí: “Khi ấy, được đầy quyền năng Thần Khí, Đức Giêsu trở về miền Galilê, và tiếng đồn Người lan ra khắp vùng lân cận. Người giảng dạy trong các hội đường của họ, và được mọi người tôn vinh” (Lc 4:14-15). Chi tiết này cho thấy việc công bố Tin Mừng Nước Trời của Chúa Giêsu bằng lời và hành động phát xuất từ Thần Khí sáng tạo của Thiên Chúa (x. Lc 3:21-22). Điều này mời gọi chúng ta ý thức hơn về sự hiện diện của Thần Khí sáng tạo của Thiên Chúa trong công việc rao giảng Tin Mừng qua lời nói và hành động của chúng ta.
Sứ vụ của Chúa Giêsu là hoàn thành lời sấm của Ngôn Sứ Isaia: “Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Đức Chúa” (Lc 4:18-19). Trong phần này, chúng ta thấy Thánh Luca đang nói về đề tài lời hứa và sự hoàn thành. Đây là một đề tài quan trọng trong thần học của Thánh Luca. Theo các học giả Kinh Thánh, đoạn trích từ Isaia trên được lấy từ Is 61:1a,b,d; 58:6d; và 61:2a. Khi trích Isaia, Thánh Luca bỏ đi những yếu tố ‘thiêng liêng hoá’ bản văn hoặc giới hạn điểm tập trung của nó trên Israel ‘thật.’ Thật vậy, thánh sử bỏ đi Is 61:1c: ‘băng bó những tấm lòng tan nát,’ và Is 61:2b-3a: “[công bố] một ngày báo phục của Thiên Chúa chúng ta; Người sai tôi đi an ủi mọi kẻ khóc than, tặng cho những kẻ khóc than ở Xion tấm khăn đại lễ thay tro bụi, dầu thơm hoan lạc thay tang chế, áo ngày hội thay tâm thần sầu não.” Khi bỏ đi những điểm này, Thánh Luca muốn tập trung vào những điều chính yếu sứ vụ của Chúa Giêsu mà ngài sẽ trình thuật lại trong những trang tiếp theo của Tin Mừng. Cuộc sống mỗi người chúng ta là một sứ vụ. Chúng ta có biết đâu là những điều quan trong chúng ta cần phải tập trung vào để thực hiện không? Hay chúng ta chỉ như những người bị cuốn theo chiều gió mà không biết đâu là điều quan trọng cần làm?
Điểm cuối cùng Thánh Luca nhấn mạnh đến chính là việc khẳng định Chúa Giêsu là sự hoàn thành lời hứa của Thiên Chúa: “Đức Giêsu cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống. Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người. Người bắt đầu nói với họ: ‘Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.’ Mọi người đều tán thành và thán phục những lời ân sủng từ miệng Người nói ra” (Lc 4:20-22). Trong những lời này, chúng ta thấy Chúa Giêsu là một thầy dạy rất tuyệt vời. Điều này được diễn tả qua chi tiết mọi con mắt đổ dồn về phía Người và mọi người đều tán thành và thán phục những lời từ miệng Người nói ra. Là những người môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi tiếp tục sứ vụ của Ngài. Tuy nhiên, khi thành thật nhìn lại, nhiều lần trong cuộc sống chúng ta đã không dùng lời từ miệng nói ra để công bố Tin Mừng Nước Trời, nhưng dùng những lời đó để làm tổn thương người khác. Lời Chúa mời gọi chúng ta biến lời nói của mình thành khí cụ rao giảng Tin Mừng, để qua lời nói của chúng ta, mọi ngưới tán thành, thán phục và tôn vinh Thiên Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
