Suy Niệm Lời Chúa – Thứ Năm sau Chúa Nhật III Thường Niên – Sống Chân Thật Với Căn Tính Của Mình

(2 Sm 7:18-19.24-29; Mc 4:21-25)

Bài đọc 1 hôm nay chứa đựng lời cầu nguyện của vua Đavít sau khi biết Đức Chúa sẽ xây dựng cho vua một ngôi nhà trường cửu và qua nhà đó danh Chúa sẽ trở nên vĩ đại. Trong lời cầu nguyện này chúng ta nhận ra những yếu tố sau: (1) khiêm nhường nhận ra sự nhỏ bé của mình và tình thương bao la của Thiên Chúa: “Lạy Đức Chúa là Chúa Thượng, con là ai và nhà của con là gì, mà Ngài đã đưa con tới địa vị này? Nhưng lạy Đức Chúa là Chúa Thượng, Ngài còn coi đó là quá ít; Ngài lại hứa cho nhà của tôi tớ Ngài một tương lai lâu dài. Phải chăng đó là luật chung cho con người, lạy Đức Chúa là Chúa Thượng? (2 Sm 7:18-19); (2) tưởng nhớ lại những kỳ công của Đức Chúa (x. Sm 7:24); (3) cầu xin Thiên Chúa thực hiện những gì Ngài đã hứa ban (x. 2 Sm 7:25-29). Trong yếu tố thứ ba, điều chúng ta đáng lưu ý là tâm tình tin tưởng và hoàn toàn phó thác của vua Đavít vào lời hứa của Đức Chúa, đồng thời đây cũng là một lời cam kết giữ trọn tình với Chúa hầu làm cho những điều Chúa hứa được tồn tại mãi trước nhan Ngài. Tư tưởng này mời gọi mỗi người chúng ta nhìn lại cuộc sống của mình với giao ước thuộc trọn về Chúa mà chúng ta đã ký kết với Ngài trong bí tích rửa tội. Qua giao ước này, Đức Chúa cũng hứa xây dựng cho mỗi chúng ta một ngôi nhà bền vững hầu qua đó danh Chúa được tôn vinh và lưu truyền đến muôn đời. Hãy sống trọn vẹn với những gì chúng ta đã hứa với Chúa!

Bài Tin Mừng hôm nay gồm hai câu nói mang tính biểu tượng: câu nói về ngọn đèn (4:21-23) và câu nói về đấu đong (4:24-25). Hai câu nói này tiếp tục thảo luận của Chúa Giêsu về mục đích của các dụ ngôn trong 4:10-12. Hai câu nói này có chung một cấu trúc: giới thiệu (“Ngài nói với họ”), hình ảnh giống [sự tương đồng] và giải thích (“vì…”). Chúng được nối kết với nhau bởi từ “đấu đong.” Hai lời nói này được đặt với nhau để mời gọi mọi người hãy lắng nghe (4:23). Trong bối cảnh của Tin Mừng Thánh Máccô, câu nói đầu tiên khẳng định rằng một cách tuyệt đối những lời giảng dạy mang tính mầu nhiệm của Chúa Giêsu sẽ được trở nên sáng tỏ cho mọi người; còn câu nói thứ hai thì lặp lại lời dạy của 4:10-12 về hình ảnh loại suy của người giàu trở nên giàu hơn và người nghèo trở nên nghèo hơn. Chúng ta có thể rút ra được điều gì để suy gẫm từ hai câu nói này?

Trước tiên, chúng ta cần lưu ý, những câu nói này Chúa Giêsu nói cho các môn đệ chứ không phải cho đám đông. Nên chúng mang tính chất giáo huấn các môn đệ về những thái độ họ phải có trước lời giảng dạy của Chúa Giêsu. Trong câu nói thứ nhất về đèn Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Chẳng lẽ mang đèn tới để đặt dưới cái thùng hay dưới gầm giường? Nào chẳng phải là để đặt trên đế sao? Vì chẳng có gì che giấu mà không được tỏ lộ, chẳng có gì bí ẩn mà không được đưa ra ánh sáng. Ai có tai để nghe thì hãy nghe!” (4:21-23). Hai từ làm chúng ta lưu ý là: cất giấu [bí mật] và tỏ lộ [ánh sáng]. Trong những lời này, Chúa Giêsu muốn nói rằng sự che giấu không phải là mục đích của sự giảng dạy của Chúa Giêsu trong các dụ ngôn. Nước trời được công bố trong lời giảng dạy của Chúa Giêsu một ngày nào đó sẽ được tỏ lộ cho toàn thể công trình sáng tạo. Theo nghĩa luân lý, qua những lời trên, Chúa Giêsu dạy các môn đệ phải sống thật với bản chất của mình: đèn phải chiếu sáng, phải được đặt trên giá đèn chứ không cất giấu dưới cái thùng hay gầm giường. Người môn đệ của Chúa Giêsu cũng phải trở nên ánh sáng soi bước chân người khác về với Chúa. Lời này cũng mời gọi chúng ta sống trong sự thật, không được sống dối trá, vì tất cả những gì chúng ta giấu giếm một ngày nào đó cũng được tỏ lộ, không phải trong thời gian thì trong ngày chúng ta bị phán xét trước toà Chúa thì mọi sự sẽ được tỏ lộ.

Trong lời nói thứ hai, Chúa Giêsu dạy các ông về mối tương quan giữa cách cư xử của chúng ta đối với anh chị em mình và cách cư xử của Chúa đối với chúng ta: “Hãy để ý tới điều anh em nghe. Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em, và còn cho anh em hơn nữa. Vì ai đã có, thì được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi” (4:24-25). Những lời này chứa đựng hai ý: Thứ nhất, những gì chúng ta làm cho người khác sẽ được trả lại cho chúng ta và sẽ được thêm phần thưởng. Khi làm một điều gì cho người khác, chúng ta đừng mong người khác trả lại cho chúng ta, vì họ chỉ trả lại cho chúng ta theo lẽ công bình, còn Thiên Chúa vượt qua sự công bình. Ngài trả cho chúng ta theo lượng từ bi nhân ái hải hà của Ngài. Điều này cho thấy sự quảng đại của Thiên Chúa luôn vượt qua sự quảng đại của con người và là thước đo sự quảng đại của con người. Thứ hai, những ai đã có được một vài sự hiểu biết thiêng liêng rồi sẽ được ban cho thêm qua việc suy gẫm về những dụ ngôn của Chúa Giêsu, trong khi đó, những ai không có sẽ kết thúc với sự vô tri càng ngày càng lớn hơn. Chi tiết này mời gọi chúng ta luôn để lòng mình lắng đọng suy gẫm lời Chúa, nhất là suy gẫm về những điều Chúa Giêsu dạy chúng ta trong các dụ ngôn.

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB