Suy Niệm Lời Chúa – Thứ Năm sau Chúa Nhật XV Thường Niên – Đến Với Chúa Giêsu Để Được Nghỉ Ngơi

(Is 26:7-9.12.16-19; Mt 11:28-30)

Những lời đầy tâm tình trong bài đọc 1 của ngôn sứ Isaia làm cho tâm hồn chúng ta trào dâng niềm yêu thương. Chúng ta tìm thấy trong những lời tâm tình này những tiêu chuẩn cần thiết cho một đời sống ngay lành và hiền dịu: “Đường kẻ lành đi là đường ngay thẳng, lối kẻ hiền theo là lối Chúa san bằng” (Is 26:7). Chúng ta đọc thấy những tiêu chuẩn sau: (1) chờ đợi Đức Chúa trên con đường thi hành thánh ý; (2) linh hồn luôn khát mong và tưởng nhớ đến Đức Chúa (Is 26:8-9); (3) luôn học biết đường công chính (Is 26:9); (4) được Đức Chúa cho an cư lạc nghiệp [bình an]; (5) luôn tìm đến Đức Chúa lúc gặp gian truân hay khi cần sửa trị; (6) luôn kêu cầu trước nhan Đức Chúa(Is 26: 17-18); (7) tin tưởng sẽ được sống lại (Is 26:19). Nhìn chung, tâm tình Isasia muốn nói với dân Israel là hãy đến với Đức Chúa khi cuộc sống gặp nhiều gian truân thử thách. Khi đi trên con đường thánh ý Chúa vạch ra, chúng ta cũng sẽ đối diện với rất nhiều những khó khăn thử thách. Những nỗi đau mà Isaia ví như cơn đau của người phụ nữ trong lúc sinh nở: “Như người đàn bà mang thai, lúc gần sinh nở, phải quằn quại, kêu la vì đau đớn, thì lạy Đức Chúa, chúng con cũng như vậy trước nhan Ngài.” Chính trong cơn đau của mình, Isaia mời gọi dân chúng chạy đến với Đức Chúa để tìm sự nghỉ ngơi và hồi sinh: “Các vong nhân của Ngài sẽ sống lại, xác họ sẽ đứng lên. Này những kẻ nằm trong bụi đất, hãy trỗi dậy, hãy reo mừng! Vì lạy Chúa, sương Ngài ban là sương ánh sáng, và đất sẽ cho các âm hồn được hồi sinh.” Chỉ trong Đức Chúa, dân Israel mới tìm được sự nghỉ ngơi và hồi sinh. Đây chính là lời mời gọi của Chúa Giêsu cho chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay.

Ai trong chúng ta cũng đôi lần cảm nghiệm thấy cuộc sống nặng nề, mệt mỏi. Chúng ta muốn được nghỉ ngơi để có được niềm vui và bình an. Nhiều người tìm vui trong những lạc thú và vinh hoa phú quý của trần gian để rồi cảm thấy một khoảng trống vô hạn trong tâm hồn. Thay vì tìm thấy sự nghỉ ngơi chân thật, cuộc sống lại trở nên bất an và nặng nề hơn. Có bao giờ khi thấy cuộc sống dường như không còn chịu đựng nổi, chúng ta chạy đến với Chúa Giêsu, nói với Ngài rằng: “Giêsu ơi, hãy ôm con một chút để con được nghỉ ngơi trong vòng tay ấm áp, dịu hiền và tràn đầy tình yêu của Ngài,” không? Đây chính là lời mời gọi của Chúa Giêsu cho mỗi người chúng ta khi cuộc sống trở nên nặng nề.

Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục lời mời gọi đến với mạc khải của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu. Những lời mời gọi đến với mạc khải của Chúa Giêsu thật nhẹ nhàng, êm ái: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng” (Mt 11:28-30). Trong những lời này, Chúa Giêsu được nói đến như Sự Khôn Ngoan được cá vị hoá (x. Cn 8), với những đặc tính của người nữ như là người mang lại sự nghỉ ngơi và bồi dưỡng. Lời mời gọi của Ngài dành cho hết mọi người. Ngài mời gọi họ đến với Ngài để mang lấy ách của Ngài. Theo các học giả Kinh Thánh, các rabbi nói về cái ách của Luật [Torah] và cái ách của vương quốc [bị đô hộ]. Ở đây, cái ách của Chúa Giêsu ám chỉ lời giải thích luật của Ngài. Người môn đệ không chỉ mang lấy ách của Chúa Giêsu, nhưng còn học ở nơi Ngài. Chúa Giêsu, Đấng khiêm nhường và hiền lành, vừa là thầy dạy vừa là khuôn mẫu của các môn đệ vì Ngài chính là Luật được cá vị hoá. Là những người môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta đã học ở nơi Ngài sự khiêm nhường và hiền lành trong lời ăn tiếng nói, trong cách cư xử của mình với anh chị em của mình chưa? Nếu chưa, hãy bắt đầu từ hôm nay!

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB