Mở mắt thấy cõi nhân sinh
Thế sự phiền nhiễu, thình lình đớn đau
Đấng Tình Quân, con hỏi câu!
Hỷ, nộ, ai oán… Tìm đâu lối về?
Bao nhiêu thất vọng ê chề
Chiến tranh, xung đột, u mê kiếp phàm
Người người thét, lệ tràn lan
Chúa ơi sự dữ không màng thế gian.
Còn đâu ngày tháng bình an
Ánh bình minh đẩy lui màn tối tăm!
Trong đêm đen tĩnh cung trầm
Cõi lòng se thắt căm phần nhiều hơn.
Cõi trời mênh mang dỗi hờn
Cô đơn, lạc lõng trong cơn xé lòng
Đất Trời có thấy ước mong?
Lời cầu, kinh nguyện vang trong gió chiều.
Vẳng đâu ai nói đôi điều
“Sao con vội đuối giữa nhiều đắng cay?”
Phải chăng con đã quên hay
Tình Yêu muôn thuở vẫn say muôn lòng.
Hy Vọng không làm thất vọng
Lữ hành dưới thế hướng lòng Trời cao
Hướng về Chân Lý cao rao
Cậy vào Thiên Chúa vượt bao đêm dài.
Nói nghe đâu dễ, thưa Ngài
Dẫu đời bất tất miệt mài mưu sinh
Bao lần con đã cầu xin
Đáp lời con nguyện, lặng thinh rùng mình.
Nhưng con vẫn cứ trung trinh
Đức tin giữ vững đắm chìm ơn thiêng
Thế rồi, vẫn phận làm chiên
Lạc vào thất vọng, vào miền sói hoang.
Con nói như đã vỡ toang
Ta đây hối hả chạy toan đi tìm
Dù con bóng tối sa chìm
Vẫn không thoát khỏi ân tình Chúa Cha.
Con ơi hãy sống thứ tha
Dẫu đời phụ bạc chỉ là thoáng qua
Một mai vui sống trong Nhà
Ngìn năm hoa nở, cách xa thế trần.
Than ôi, con đã sai lầm
Khi lòng sân hận, lỗi lầm kém tin
Giờ đây con chỉ nguyện xin
Một lòng vẹn nghĩa sống tình Cha thương.
Cảm tạ tình Chúa muôn phương
Con xin dốc quyết một đường tiến lên
Giúp bao kẻ khó ngay bên
Vững niềm hy vọng, vững bền đức tin.
Nhưng rồi! Con mới hay tin
Động đất dữ dội khiếp kinh lòng người
Người già rồi đến đôi mươi
Tan hoang nhà cửa, khắp nơi chôn vùi.
Chao ơi! Nghe thoảng bùi ngùi
Lắng lo, hoảng loạn, ngậm ngùi không yên
Tang thương cứ đến liên miên
Bao giờ mới được cập miền “Nước Trong.”
Làm sao tiếp tục trông mong
Khi “lòng” đã tắt khi “lòng” thôi vui
Nhìn đâu bóng dáng ngậm ngùi
Không còn thiết sống, muốn chui nấm mồ.
Chúa ơi! Đời sao mơ hồ!
Chính con cũng phải nghi ngờ, hoang mang
Anh Em con Cha sát tàn
Máu me lênh láng thấm làn đất khô!
Ngài ở đâu trong khốn khổ
Trong đống đổ nát xác xơ tiêu điều
Phải chăng Ngài đã để liều
Mặc ai khốn khổ, chăm chiều con hư.
Con ơi! Sao cứ nói như
Ta đây độc ác, luôn ưa bạo tàn
Con nhìn! Suy gẫm vô vàn
Tạo sao không hiểu muôn ngàn lý do.
Con người được trao tự do
Chăm lo hưởng thụ! Không lo đời đời!
Biết bao báo động đất trời
Con người vẫn thế, nữa vời vô tâm.
Bấy giờ con người uyên thâm
AI công nghệ xứng tầm đế vương
Thế sao không dẹp tai ương?!
Dẫn đưa nhân loại bước lên sáng ngời.
Lại nói Anh Em Con Người
Tham lam danh vọng, gấp mười gấp trăm
Để rồi thảm cảnh ngàn năm
Luôn luôn tiếp diễn nghịch răn Chúa Trời.
Con ơi! Hãy cất cao lời
Rao khen danh Chúa trong nơi hiện diện
Để gieo hy vọng thần thiêng
Mai sau sẽ được đến Miền Yêu Thương.
Lạy Chúa Toàn Ái nêu gương
Nay con cảm tạ tình thương của Ngài
Sống sao xứng danh người tài
Rao truyền Chân Lý, miệt mài hy sinh.
Maria Madalena. Bùi Thị Anh