Tiếng Kinh Dâng Mẹ Lúc Tuổi Xế Chiều

Tiếng Kinh Dâng Mẹ Lúc Tuổi Xế Chiều

(Cảm nghĩ nhân dịp các O Hưu Dưỡng hành hương Đức Mẹ La Vang)

Tháng Năm về, tháng của những cánh đồng lúa vàng trong ngày mùa gặt, tháng của những cánh hoa khoe sắc trong ánh nắng rực rỡ, trên những vùng quê yên bình. Và đặc biệt tháng của những tâm hồn, những người con yêu mến Mẹ muốn đến bên Mẹ dâng những đóa hoa lòng, tháng của những chuỗi kinh Mân Côi được lần hạt bằng cả niềm tin yêu và phó thác trên Linh Địa Đức Mẹ La Vang.

Với bầu khí linh thiêng ấy, quý O, quý Bà của Hội Dòng lại có dịp trở về bên Linh địa Đức Mẹ La Vang – nơi được xem như vòng tay hiền mẫu luôn rộng mở đón nhận những người con tìm về nương ẩn.

Chuyến hành hương về bên Mẹ không chỉ đơn thuần là một cuộc trở về với linh địa thánh thiêng, mà còn là hành trình trở về với ký ức của một đời dâng hiến. Giữa quảng trường La Vang rộng lớn, hình ảnh những nữ tu tuổi đã xế chiều, chậm rãi lần từng bước chân tiến lên Linh Địa Mẹ, khiến lòng người hành hương không khỏi xúc động. Có những mái tóc bạc trắng theo năm tháng, có những tấm lưng đã còng xuống vì thời gian và những hy sinh âm thầm, có những đôi chân không còn đủ sức bước nhanh như thời tuổi trẻ, nhưng nơi ánh mắt các O vẫn ánh lên niềm bình an sâu lắng và tình yêu son sắt dành cho Chúa Giê-su cùng Mẹ Maria.

Lặng nhìn các O ngồi bên nhau dưới bóng Mẹ La Vang. Những tràng chuỗi Mân Côi đã cũ theo năm tháng vẫn được nâng niu trong đôi tay nhăn nheo. Có lẽ cả cuộc đời tận hiến của các O cũng âm thầm như chính chuỗi hạt ấy – đơn sơ, nhỏ bé nhưng bền bỉ và đầy yêu thương. Bao nhiêu năm sống đời Thánh Hiến là bấy nhiêu năm các O âm thầm gieo yêu thương qua từng nơi chốn, từng con người, từng cộng đoàn mà các O hiện diện. Những hy sinh không tên mà chỉ Thiên Chúa mới thấu hiểu hết.

Tiếng kinh Mân Côi vang lên giữa chiều tháng Năm nghe thật tha thiết. Những lời “Kính Mừng Maria…” được cất lên không còn mạnh mẽ, rõ ràng như ngày nào, nhưng chất chứa biết bao hy sinh, sự kiên vững và lòng trung tín. Đó là tiếng kinh của một đời dâng hiến. Tiếng kinh được dệt bằng những năm tháng phục vụ âm thầm nơi nhà dòng, trường học, bệnh viện, vùng quê hay những miền truyền giáo nghèo khó. Tiếng kinh của những con người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Chúa và cho mọi người.

Giữa không gian linh thiêng của La Vang, những nữ tu trẻ cảm nhận rõ nét vẻ đẹp thánh thiện nơi các nữ tu già yếu. Các O giống như những đóa hoa âm thầm trong vườn hoa của Giáo Hội – không rực rỡ sắc màu nhưng tỏa hương bằng đời sống khiêm nhường và trung kiên. Tuổi già có thể làm thân xác mỏi mệt, nhưng không thể làm vơi đi tình yêu dành cho Chúa và Mẹ Maria. Tháng hoa năm nay trở nên đặc biệt hơn khi hiểu rằng: dâng hoa cho Mẹ không chỉ là những đóa hoa trên tay, mà còn là cả cuộc đời đã được hiến dâng. Mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt các O là dấu tích của yêu thương và hy sinh. Mỗi lời kinh chậm rãi là một lời tạ ơn và phó thác. Bên Mẹ La Vang, những người nữ tu tuổi xế chiều dường như tìm lại được sự bình an sâu thẳm. Mẹ vẫn đó, dịu dàng lắng nghe từng lời nguyện cầu của những người con đã đi gần trọn cuộc hành trình dương thế. Và một điều chắc chắn rằng: Mẹ cũng đang mỉm cười đón nhận những “đóa hoa Dâng Hiến” âm thầm nhưng vô cùng quý giá ấy.

Nhìn các O hôm nay, chợt nhận ra rằng đời sống Thánh Hiến không được đo bằng những thành công lớn lao hay những điều nổi bật trước mắt người đời, nhưng được đong đầy bằng sự trung tín mỗi ngày. Chính những bước chân chậm chạp nơi tuổi già lại trở thành bài học âm thầm nhưng sâu sắc cho thế hệ nữ tu trẻ hôm nay. Đó là bài học của lòng kiên trì khi đời dâng hiến gặp thử thách, bài học của đức vâng phục trong âm thầm, bài học của sự khiêm nhường khi phục vụ mà không cần được nhớ đến, và nhất là bài học của tình yêu trung thành với Chúa Giê-su cho đến cuối cuộc đời.

Các O đã dùng cả cuộc đời để viết nên bài ca Magnificat bằng chính hy sinh và khiêm tốn của mình. Có thể tuổi trẻ hôm nay mang nhiều nhiệt huyết, nhiều ước mơ và khả năng, nhưng chính hình ảnh những nữ tu già bên Mẹ La Vang mới âm thầm nhắc nhở rằng: điều đẹp nhất của đời tTận Hiến là biết ở lại trong tình yêu của Chúa dù qua bao đổi thay của thời gian. Một đời sống Thánh Hiến đẹp không phải vì đã đi được bao xa, nhưng vì vẫn giữ được ngọn lửa yêu mến thuở ban đầu cho đến lúc tóc bạc da mồi.

Khép lại cuộc hành hương tháng hoa, lòng mỗi người bỗng dâng lên một niềm biết ơn sâu xa đối với các O — những chứng nhân âm thầm của tình yêu Thiên Chúa. Các O như những ngọn nến nhỏ cháy gần hết đời mình nhưng vẫn luôn tỏa ánh sáng dịu dàng cho tha nhân. Và có lẽ chính nơi sự lặng lẽ ấy, Thiên Chúa đang mỉm cười.

Và trong giây phút lắng đọng nơi linh địa La Vang, xin được âm thầm dâng lên Chúa ước nguyện nhỏ bé qua sự chuyển cầu của Mẹ Maria: “Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống đời tận hiến cách khiêm nhường và trung thành. Xin cho chúng con, dù ở tuổi trẻ hay lúc xế chiều, vẫn luôn giữ được ngọn lửa yêu mến Chúa nồng nàn như ngày đầu tiên đáp lại tiếng gọi. Xin cho chúng con biết noi gương Mẹ Maria để sống âm thầm, hy sinh và phó thác. Và mai này, khi đi hết hành trình dương thế, xin cho cuộc đời chúng con cũng trở thành một đóa hoa nhỏ bé đẹp lòng Chúa giữa vườn hoa của Giáo Hội. Amen”.

Anna Nguyễn Thị Thi

Hội dòng Mến Thánh Giá Huế