
(Cv 4:13-21; Mc 16:9-15)
Câu chuyện về Phêrô và Gioan đứng trước sự chống đối và bắt bớ của các thủ lãnh người Do Thái được tiếp tục trình thuật trong bài đọc 1 hôm nay. Những người cầm quyền này thấy ngạc nhiên về sự can đảm của Phêrô và Gioan: “Bấy giờ, các thủ lãnh Do Thái, các kỳ mục và kinh sư ngạc nhiên khi thấy ông Phêrô và ông Gioan mạnh dạn, và biết rằng hai ông là những người không có chữ nghĩa, lại thuộc giới bình dân. Họ nhận ra hai ông là những người đã từng theo Đức Giêsu; đồng thời họ lại thấy người đã được chữa lành đứng đó với hai ông, nên họ không biết đối đáp thế nào” (Cv 4:13-14). Sự can đảm của Phêrô và Gioan được tiếp tục diễn tả khi hai ngài bị ngăn cấm: “Họ cho gọi hai ông vào và tuyệt đối cấm hai ông không được lên tiếng hay giảng dạy về danh Đức Giêsu nữa. Hai ông Phêrô và Gioan đáp lại: ‘Nghe lời các ông hơn là nghe lời Thiên Chúa, xin hỏi: trước mặt Thiên Chúa, điều ấy có phải lẽ không? Các ông thử xét xem! Phần chúng tôi, những gì tai đã nghe, mắt đã thấy, chúng tôi không thể không nói ra’” (Cv 4:18-20). Những lời này giúp chúng ta suy gẫm về cuộc sống đời thường của mình. Nhiều lần chúng ta đã nghe lời con người hơn là nghe lời của Thiên Chúa. Nói cách cụ thể hơn, chúng ta để cho lời của người khác thay đổi cuộc sống của mình mà để lời Chúa trở nên vô hiệu nơi chúng ta. Hãy nghe và để lời Chúa biến đổi chúng ta vì lời Ngài có sự sống đời đời. Đừng để lời của người đời giết chết lời Chúa trong chúng ta.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Thánh Máccô thuật lại cho chúng ta những lần Chúa Giêsu hiện ra. Theo các học giả Kinh Thánh, đây là phần kết dài và nguyên thuỷ không thuộc về Tin Mừng vì ngôn từ và cách viết hoàn toàn khác với phần còn lại của Tin Mừng. Đoạn này có thể xuất hiện vào thế kỷ thứ hai và là một bản tóm lược những lần Chúa Giêsu hiện ra được trình thuật trong Tin Mừng Thánh Luca (chương 24) với một ít ảnh hưởng của Tin Mừng Thánh Gioan (chương 20). Chúng ta thấy bài Tin Mừng bao gồm ba lần hiện ra: (1) với Maria Mácđala (Mc 16:9-11//Mt 289-10; Lc 2410-11; Ga 20:14-18); (2) với hai môn đệ đang trên đường về quê (Mc 16:12-13//Lc 24:13-35); và (3) với nhóm Mười Hai và sai các ông đi rao giảng (Mc 16:14-15//Lc 24:36-43). Chúng ta cùng nhau suy gẫm trên ba sự kiện này để rút ra những bài học cho ngày sống của mình.
Sự kiện hiện ra với Maria Mácđala giúp chúng ta hiểu rằng mầu nhiệm phục sinh phải trở thành một sứ mệnh, phải được công bố: “Sau khi sống lại vào lúc tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Giêsu hiện ra trước tiên với bà Maria Mácđala, là kẻ đã được Người trừ cho khỏi bảy quỷ. Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng sống với Người mà nay đang buồn bã khóc lóc. Nghe bà nói Người đang sống và bà đã thấy Người, các ông vẫn không tin” (Mc 16:9-11). Sau khi gặp Chúa Giêsu phục sinh, điều đầu tiên là bà về báo cho các môn đệ biết. Nhưng họ không tin. Chi tiết này nhắc nhở chúng ta rằng khi chúng ta làm chứng cho Chúa Giêsu, không phải ai cũng đón nhận lời chứng của chúng ta. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta nản chí và bỏ cuộc. Những khó khăn trong đời sống làm chứng giúp chúng ta trở nên sáng tạo, yêu thương, cảm thông và tha thứ hơn.
Đề tài sự phục sinh trở thành sứ mệnh được lặp lại trong hình ảnh của hai môn đệ trên đường về quê: “Sau đó, Người tỏ mình ra dưới một hình dạng khác cho hai người trong nhóm các ông, khi họ đang trên đường đi về quê. Họ trở về báo tin cho các ông khác, nhưng các ông ấy cũng không tin hai người này” (Mc 16:12-13). Chi tiết cần lưu ý ở đây là việc Chúa Giêsu “hiện ra dưới một hình dạng khác.” Điều này khuyến cáo chúng ta rằng Chúa Giêsu có thể đến với chúng ta dưới nhiều hình dạng khác nhau: trong người nghèo, trong người bị bỏ rơi, trong người đang than khóc, v.v. Ngài luôn muốn đồng hành với chúng ta trong mọi hoàn cảnh. Liệu chúng ta có con mắt thể lý và con mắt con tim để nhận ra Ngài đang hiện diện dưới những hình dạng khác nhau không?
Bài Tin Mừng kết thúc với việc Chúa Giêsu hiện ra trong bối cảnh bữa ăn, khiển trách, tha thứ và sai các ông đi loan báo Tin Mừng: “Sau cùng, Người tỏ mình ra cho chính Nhóm Mười Một đang khi các ông dùng bữa. Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy. Người nói với các ông: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo’” (Mc 16:14-15). Sự kiện này mang lại cho chúng ta sự an ủi. Dù chúng ta có cứng lòng tin như các môn đệ, nhưng Chúa Giêsu vẫn đến và mời gọi chúng ta trở thành những nhân chứng Tin Mừng của Ngài. Chúng ta có đón nhận lời mời gọi này không dù biết mình là những con người lầm lỗi và yếu đuối?
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
