Suy Niệm Lời Chúa – Thứ Ba sau Chúa Nhật III Phục Sinh – Chúa Giêsu Là Bánh Trường Sinh Mang Lại Sự Sống Đời Đời

(Cv 7:51 – 8,1a; Ga 6:30-35)

Bài đọc 1 hôm nay trình bày cho chúng ta về ‘cuộc tử đạo’ của Têphanô. Chúng ta có thể nói rằng, chính hai lời làm chứng của Têphanô đã làm cho thánh nhân bị kết án và giết chết. Lời chứng đầu tiên gợi lại cho đám đông dân chúng, các kỳ mục và kinh sư về thái độ cứng lòng tin và chống đối những người được Thiên Chúa sai đến: “Hỡi những người cứng đầu cứng cổ, lòng và tai không cắt bì, các ông luôn luôn chống lại Thánh Thần. Cha ông các ông thế nào, thì các ông cũng vậy. Có ngôn sứ nào mà cha ông các ông không bắt bớ? Họ đã giết những vị tiên báo Đấng Công Chính sẽ đến; còn các ông, nay đã trở thành những kẻ phản bội và sát hại Đấng ấy. Các ông là những người đã lãnh nhận Lề Luật do các thiên sứ công bố, nhưng lại chẳng tuân giữ” (Cv 7:51-53). Lời trách mắng này làm chúng ta xét lại thái độ sống của mình với Thiên Chúa. Cũng không ít lần chúng ta cũng cứng đầu cứng cổ trước lời dạy của Thiên Chúa. Chúng ta nghe lời Ngài, nhưng không đem ra thực hành. Chúng ta thường phê phán, chỉ trích những người được Chúa sai đến để giúp chúng ta đi về đường ngay lẽ phải. Qua chính đời sống tội lỗi của mình, chúng ta phản bội và giết chết Chúa Giêsu, Đấng chúng ta đi theo. Trong lời chứng thứ hai, Têphanô nói cho những người chống đối ngài về thị kiến Ngài thấy Chúa Giêsu trong vinh quang. Điều làm chúng ta lưu ý là trong giây phút cuối cùng, Têphanô cầu nguyện với Chúa Giêsu bằng những lời Chúa Giêsu nói với Chúa Cha trên thập giá: “Họ ném đá ông Têphanô, đang lúc ông cầu xin rằng: ‘Lạy Chúa Giêsu, xin nhận lấy hồn con.’ Rồi ông quỳ gối xuống, kêu lớn tiếng: ‘Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này.’ Nói thế rồi, ông an nghỉ” (Cv 7:59-60). Cuộc đời người môn đệ là lặp lại chính cuộc đời của Chúa Giêsu. Tôi đã và đang làm điều này chưa? Nếu chưa, hãy bắt đầu từ giây phút này: hành động và lời nói của tôi phải phản chiếu chính lời nói và hành động của Chúa Giêsu.

Cuộc tranh luận về Bánh Hằng Sống tiếp tục được trình bày trong Tin Mừng hôm nay. Đám đông dân chúng đã quên mất dấu lạ Chúa Giêsu mới thực hiện cho họ và đòi hỏi Chúa Giêsu chỉ ra cho họ biết Ngài đã làm được dấu lạ nào giống như Môsê đã làm xưa kia trong hoang địa cho cha ông của họ: “Khi ấy, đám đông dân chúng hỏi Đức Giêsu rằng: ‘Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời’” (Ga 6:30-31). Trong những lời này, chúng ta thấy đám đông dân chúng tỏ thái độ không công nhận dấu lạ Chúa Giêsu đã làm. Họ muốn một dấu lạ khác. Chúng ta có thể nói rằng họ thách đố Chúa Giêsu đưa họ về lại với kinh nghiệm của manna trong sa mạc mà cha ông họ đã chứng kiến. Họ đã không nhận ra một kinh nghiệm vĩ đại hơn mà Chúa Giêsu đã thực hiện. Có thể nói, họ bỏ cái lớn hơn để tìm cái nhỏ hơn. Đây cũng là điều thường xảy ra trong cuộc đời mỗi người chúng ta, đó là chúng thường bỏ những điều Chúa ban để tìm kiếm những gì con người mang lại cho chúng ta; chúng ta bỏ những kho tàng trên trời để giữ lấy những kho tàng dưới đất.

Chúa Giêsu đã cho họ biết rằng không phải Môsê đã cho cha ông họ ăn bánh bởi trời mà Cha Ngài: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian” (Ga 6:32-33). Trong những lời này, Chúa Giêsu đã đưa thính giả của Ngài từ sự kiện quá khứ, đó là ông Môsê cho “tổ tiên” của họ ăn bánh trong sa mạc, đến sự kiện hiện tại mà Ngài mới thực hiện cho họ, đó là hoá bánh ra nhiều để cho “các ông” ăn bánh bởi trời. Chúa Giêsu đã đáp lại đám đông bằng việc chỉ ra cho họ thấy: (1) không phải Môsê, mà là Thiên Chúa ban bánh; (2) không phải ‘đã ban’ [quá khứ], mà ‘ban’ [hiện tại]; (3) bánh đích thật từ trời. Sau đó, Chúa Giêsu khẳng định rằng bánh đích thật không phải là lương thực, nhưng là ‘bánh Thiên Chúa ban,’ là Đấng đến từ Thiên Chúa để ban sự sống cho thế gian. Mỗi khi đến với Thánh Thể, chúng ta có ý thức được điều này không, đó là Chúa Giêsu là Đấng đến từ Thiên Chúa và mang lại cho tôi sự sống muôn đời?

Nghe những lời này, thính giả của Ngài đã hỉnh cầu Ngài xin Cha của Ngài ban cho họ bánh đem lại sự sống cho thế gian: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy” (Ga 6:34). Chúng ta thấy lời thỉnh cầu này giống với lời thỉnh cầu của người phụ nữ Samaria (x. Ga 4:15). Chúa Giêsu đáp lại lời thỉnh cầu này bằng việc khẳng định chính mình là bánh trường sinh, mang lại sự sống cho thế gian: “Đức Giêsu bảo họ: ‘Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!’” (Ga 6:35). Cả khát và đói đã được sử dụng trong lời hứa cho những ai tin vào Chúa Giêsu. Chúng ta là những người thừa kế lời hứa này. Là những người tin vào Chúa Giêsu, chúng ta vẫn khát và đói lời Chúa mỗi giây phút. Chỉ có Chúa Giêsu mới có thể làm thoã mản cơn khát và cơn đói của chúng ta. Hãy đến với Ngài với ánh sáng đức tin chúng ta đã đón nhận trong ngày rửa tội!

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB