Trong một đêm yên tĩnh, khi ánh đèn vàng hắt nhẹ lên bức tường nhỏ của căn phòng tu, tôi chợt nghe thấy tiếng vo ve quen thuộc của một con muỗi. Âm thanh ấy nhỏ bé, tưởng chừng vô nghĩa, nhưng lại đủ khiến tôi thức giấc giữa dòng suy niệm về ơn gọi đời thánh hiến của mình. Con muỗi – một sinh vật bé nhỏ, thường bị con người xua đuổi và tiêu diệt – bỗng trở thành một “người thầy” bất ngờ, giúp tôi nhìn lại chính hành trình dâng hiến của mình.
Con muỗi sống rất ngắn ngủi, nhưng nó không bao giờ chần chừ trong việc thực hiện “công việc” của mình. Nó bay đi, tìm kiếm, và kiên trì cho đến khi đạt được điều nó cần để tồn tại. Nhìn nó, tôi tự hỏi: còn tôi thì sao? Tôi đã chọn đời sống thánh hiến, một con đường không phải ai cũng hiểu, một hành trình đòi hỏi từ bỏ, hy sinh và trung thành. Thế nhưng, trong những ngày mệt mỏi hay chán nản, tôi đã không ít lần muốn dừng lại, muốn tìm cho mình một lối đi dễ dàng hơn. Con muỗi nhỏ bé ấy, dù không ý thức như con người, lại trung thành với “công việc” của nó hơn tôi tưởng.
Tuy nhiên con muỗi sống để tồn tại, còn tôi sống để yêu thương và phục vụ. Nhưng chính sự khác biệt ấy lại làm nổi bật giá trị của đời sống thánh hiến. Tôi không chỉ sống cho bản thân, mà còn được mời gọi trở thành khí cụ của tình yêu, mang niềm hy vọng đến cho người khác. Khi con muỗi đốt, nó thu về cho mình một chút máu; còn tôi, tôi được mời gọi trao ban chính mình. Hai hành động tưởng chừng đối lập, nhưng lại cùng đặt ra một câu hỏi sâu sắc: tôi đang “thu về” hay đang “cho đi” trong cuộc đời mình?
Có những lúc, tôi cảm thấy đời sống thánh hiến thật âm thầm, nhỏ bé và đôi khi bị lãng quên. Nhưng phải chăng chính trong sự âm thầm ấy, ơn gọi lại trở nên tinh tuyền hơn? Khi không còn tìm kiếm sự công nhận, tôi học cách sống chỉ vì tình yêu và niềm tin.
Con muỗi còn dạy tôi về sự kiên trì. Dù bị xua đuổi, nó vẫn quay lại, vẫn tiếp tục hành trình của mình. Điều này khiến tôi suy nghĩ về sự trung tín trong đời sống thiêng liêng. Tôi có dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn không? Tôi có đủ kiên nhẫn để tiếp tục cầu nguyện, phục vụ và yêu thương, ngay cả khi không thấy kết quả ngay lập tức? Sự kiên trì của một sinh vật nhỏ bé lại trở thành lời nhắc nhở mạnh mẽ cho tôi trong hành trình theo đuổi ơn gọi.
Thế nhưng, con muỗi cũng là một lời cảnh tỉnh. Nó nhắc tôi rằng không phải mọi sự kiên trì đều mang lại điều tốt đẹp. Nếu tôi sống đời thánh hiến mà chỉ chăm chăm vào những bổn phận bên ngoài, mà quên đi tình yêu và lòng bác ái, thì tôi cũng giống như con muỗi – chỉ biết “làm” mà không biết “yêu”. Ơn gọi không chỉ là hành động, mà còn là thái độ của trái tim. Một trái tim biết yêu thương, biết cảm thông và biết hy sinh mới là điều làm nên giá trị của đời sống dâng hiến.
Trong sự tĩnh lặng của đêm khuya, khi tiếng vo ve dần tan biến, tôi nhận ra rằng ngay cả một con muỗi nhỏ bé cũng có thể trở thành “điểm dừng” giúp tôi hiểu sâu hơn về ơn gọi của mình. Thiên Chúa có thể dùng mọi sự – dù nhỏ bé nhất – để nói với con người. Vấn đề là tôi có đủ nhạy bén để lắng nghe hay không. Hành trình ơn gọi của tôi vẫn còn dài, với nhiều thử thách phía trước. Nhưng từ khoảnh khắc giản dị ấy, tôi học được rằng: sống ơn gọi không phải là làm những điều lớn lao, mà là trung thành trong những điều nhỏ bé mỗi ngày. Giống như con muỗi không ngừng thực hiện “sứ mạng” của nó, tôi cũng được mời gọi không ngừng sống tình yêu, dù trong những việc âm thầm nhất.
Khi bình minh dần ló rạng, tôi mỉm cười. Đêm qua, tôi không chỉ mất ngủ vì một con muỗi, mà còn nhận được một bài học quý giá. Một bài học về sự trung thành, về sự cho đi, và về ý nghĩa đích thực của đời sống thánh hiến. Và tôi hiểu rằng, đôi khi, những điều nhỏ bé nhất lại mang đến những ánh sáng lớn lao nhất cho hành trình đức tin của con người.
Maria Trần Ny
