
Vào một đêm khó ngủ, tôi bước ra ngoài và ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Mọi thứ tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng lá rì rào, tiếng gió rít bên tai. Bề ngoài tưởng chừng yên ả, nhưng thực ra trái đất vẫn không ngừng xoay chuyển. Tựa như tâm hồn con người: bên ngoài có vẻ bình an, vui tươi, nhưng bên trong vẫn luôn tồn tại những chuyển động nội tâm – âm thầm hoặc dữ dội.
Chúng ta cần những phút lắng đọng để thoát khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của thế giới bên ngoài. Có thể, những khó khăn bạn đang trải qua chính là điều kiện để được tôi luyện. Tôi nhận ra rằng con người cũng giống như một ngọn nến đang cháy. Ngọn nến tỏa ra ánh sáng dịu dàng, nhưng để duy trì ánh sáng ấy, bên trong lại là cả một quá trình “rối bời”: sáp đang tan chảy, sợi bấc dần bị thiêu rụi – nó đang tự đốt cháy chính mình.
Mỗi chúng ta không sinh ra từ cùng một vạch đích, xuất phát điểm cũng khác nhau. Nhưng điều quan trọng không nằm ở đó, mà ở sự nỗ lực, kiên nhẫn, khả năng “tự đốt cháy” và sức chịu đựng của mỗi người. Cũng như ngọn nến: khi đặt trong phòng kín, nó cháy êm đềm; nhưng khi đặt trước gió, ngọn lửa tuy run rẩy lại học cách cháy bền bỉ hơn. Con người cũng vậy, chỉ khi dám đối diện và vượt qua thử thách, thay vì mãi ở trong vùng an toàn, ta mới thực sự trưởng thành. Khi ngọn lửa phải chật vật để tồn tại, lúc ấy ánh sáng mới trở nên có giá trị. Sự chịu đựng trong gian khó tạo nên một thứ “sức mạnh nội tại” bền bỉ. Những gì đạt được quá dễ dàng thường thiếu “bộ rễ” của trải nghiệm, giống như ngọn nến dễ dàng tắt trước cơn gió nhẹ vì chưa từng học cách cháy giữa bão giông.
Khi con người cảm thấy cuộc sống trở nên vô vị và mất đi cảm giác thuộc về, đó cũng giống như ngọn nến cháy giữa ban ngày: dù cố gắng đến đâu, ánh sáng vẫn trở nên nhạt nhòa. Chính cảm giác vô nghĩa ấy khiến con người gồng mình dưới lớp vỏ bọc, sống dựa vào sự công nhận của người khác để cảm thấy mình tồn tại. Thế nhưng, ngọn nến chỉ thực sự có giá trị khi màn đêm buông xuống. Thay vì tìm kiếm sự chú ý của đám đông, bạn hãy can đảm bước vào “bóng tối” của nội tâm. Ở đó, bạn không còn sợ bị hòa tan, mà chủ động “tan chảy”: sống có ích, yêu thương dù không được thấu hiểu, nỗ lực mỗi ngày dù chẳng ai để ý. Chính sự kiên trì ấy sẽ tạo nên một bản sắc riêng, giúp bạn không còn lệ thuộc vào việc “thuộc về” một đám đông hay sống dưới ánh nhìn của người khác. Chỉ cần bạn sống đúng, sống thật, và ý thức được ý nghĩa sự sống của mình – một con người tìm được điểm tựa nơi chính mình và nơi Thiên Chúa.
Sự hòa tan chỉ là tạm bợ; điều quan trọng là con người phải trở nên vững vàng, dám là “ngọn nến thầm lặng”. Khi ấy, bạn đã thực sự chiến thắng nỗi sợ vô danh của thế gian.
Tĩnh lặng là một sự lựa chọn có ý thức, không phải là trạng thái tự nhiên. Nhiều khi con người không giữ được sự bình ổn nội tâm mà để nó bộc lộ ra bên ngoài. Khi bạn đối diện với sự vô vị hay cảm giác lạc lõng, dù bên trong còn rối bời, việc giữ một thái độ bình thản trước thực tại chính là một hành động can đảm. Điều đó cho thấy bạn đã “thắng thế gian” ngay trong tâm thức, không để sự hỗn loạn định nghĩa giá trị của mình, đồng thời ngăn chặn sự tiêu cực lan ra xung quanh.
Tuy nhiên, vẫn tồn tại một kiểu tĩnh lặng giả tạo. Khi đối diện với khó khăn, nó khiến con người trốn tránh, che đậy sự yếu đuối của bản thân. Trái lại, sự tĩnh lặng đích thực giúp con người đối diện và chiến đấu với những “con thú” trong chính mình để được tôi luyện. Đó không phải là dừng lại hay buông xuôi, càng không phải nhìn mọi thứ bằng lăng kính tiêu cực, mà là tiếp tục bước đi giữa gian nan. Đó chính là bản lĩnh của con người.
Đừng quá khắt khe với bản thân khi lòng mình còn gợn sóng. Hãy để “sáp nến” được tan chảy, để nội tâm có thể “rối bời” trong hành trình chuyển hóa, miễn là bạn không từ bỏ ngọn lửa của chính mình. Hãy giữ một khoảng lặng cần thiết để lắng nghe tiếng nói của Thiên Chúa và tìm thấy sức mạnh trong chính sự yếu đuối của mình.
Hãy nhớ rằng: thế gian có thể nhìn thấy ánh sáng, nhưng chỉ có bạn và Chúa mới hiểu được cái giá của sự tan chảy. Hãy lặng lẽ mà kiên cường, vì một ngọn nến đã đi qua bão giông sẽ không còn sợ hãi bóng đêm.
Lucia Mỹ Tiên – Thanh Tuyển Mến Thánh Giá Huế
